Vị ngọt

Bài dự thi số 179

Vị ngọt

Lần đầu tiên của mọi việc luôn là lần làm con người ta khắc sâu ấn tượng.

Và đương nhiên, lần đầu tiên tự tử cũng như thế.


Ngày đầu tiên tôi xuất hiện suy nghĩ muốn rời xa thế giới này là một ngày nắng đẹp. Tôi không diễn tả được nó đẹp như mọi thứ, chỉ biết lúc những tia nắng ban mai chiếu vào phòng tôi, đánh thức tôi, tôi đã nghĩ: “Ngày hôm nay thật đẹp để rời đi.

Mọi việc diễn ra sau đó đều như mọi hôm, chẳng có sự sai khác quá nhiều, nếu có thì chỉ là số lần tôi ngẩn người có nhiều hơn.

Tôi ngẩn người nhìn mẹ tôi, tôi ngẩn người nhìn anh trai tôi, tôi ngẩn người nhìn hai chú chó nhà tôi đang nô đùa với nhau và tôi ngẩn người nhìn lưỡi dao đang để trên cổ tay trái của tôi.

A…” Tôi thốt lên một từ ngắn ngủi, màu máu đỏ như đóa hoa rực rỡ nở rộ trên tay tôi. Tôi buông dao, đi tìm băng gạc. “Sao mình lại làm thế cơ chứ?

Nhưng khi nhìn thấy màu máu thấm trên băng gạt, tôi lại nghĩ. Thật muốn nhuộm đỏ nó.

Con dao dính máu để bên cạnh, lưỡi dao lóe sáng, chất lỏng màu đỏ làm con dao bỗng chốc trở nên đẹp hơn nhiều trong mắt tôi.

Tôi cầm nó lên, bỗng muốn thử xem vị máu của chính mình. Đầu lưỡi vươn ra liếm thử.

À, vị ngọt, tôi thích vị ngọt lắm. Tôi còn muốn nữa.

Lưỡi dao sắc bén rạch một đường, lại một đường lên cổ tay, máu rơi xuống sàn nhà trắng, trở thành vật tô điểm. Tôi đứng tẩn ngẩn nhìn nó. Quá đẹp. Trên đời tôi chưa thấy màu sắc nào đẹp nhường ấy. Đỏ rực rỡ, đỏ nồng cháy, đỏ đến mức lu mờ đi mọi màu sắc khác, trong mắt tôi chỉ còn có màu đỏ ấy thôi. Màu đỏ của sinh mệnh.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng nói chuyện của mẹ với bác hàng xóm. Tôi chợt ý thức được.

-  Nếu máu khô sẽ khó lau dọn lắm. Dừng lại thôi.

Nhưng … vị rất tuyệt, rất ngọt, tôi còn muốn nữa. Để hôm nào thử sau vậy.

3 giờ sáng ngày hôm sau, mắt tôi vẫn nhìn chăm chăm vào trần phòng. Hành động này hôm nay của tôi đúng là bị điên rồi. Tôi tự kiểm điểm bản thân sao lại làm chuyện ngu ngốc thế? Thế giới vẫn tươi đẹp thế mà nỡ từ bỏ sao? Tôi còn người nhà, còn bạn bè thân thiết, còn bao nhiêu món ngon chưa thử và cả bộ truyện tôi thích nữa, còn chưa ra tập cuối đâu. Vì sao mình lại như thế? Nhất thời nông nổi, nổi tính trẻ con tò mò ư? Không, tôi cũng đã 18 tuổi rồi mà. Thế thì vì sao nhỉ? Vì chuyện học hành ư? Vì chuyện tiền bạc ư? Hay là vì chuyện tình yêu đây?

Tôi không tìm được câu trả lời cho bản thân tôi. Cũng có thể là tôi biết nhưng không muốn thừa nhận. Đâu ai biết rõ được. Tôi nhớ vị ngọt ấy.

Một mình suy nghĩ thì quá là đau đầu. Tôi quyết định kể chuyện đó cho những người bạn thân của tôi. Chúng đều tỏ ra ngạc nhiên và đều bày tỏ sự khó hiểu vì sao một người luôn vui vẻ như tôi lại hành động như một người trầm cảm như thế. Tôi cười và đáp lại là chính bản thân tôi cũng không biết. Chúng nhìn tôi với ánh mắt lo lắng và động viên tôi nghĩ tích cực lên. Tôi thầm cười, một đứa luôn vui vẻ như tôi, sao có thể nghĩ tiêu cực về chuyện gì được cơ chứ?

Tuy nhiên, việc chúng bạn nhắc tới bệnh trầm cảm làm tôi nảy sinh một cái nghi ngờ buồn cười rằng liệu bản thân hay chăng đã bị trầm cảm rồi? Dù cảm thấy nực cười nhưng không hiểu vì gì tôi vẫn đi tra các thông tin về căn bệnh này. Để rồi tôi quyết định lên một trang web uy tín làm thử bài test trầm cảm.

Ơ kìa, trầm cảm mức độ nặng? Sao lại thế được nhỉ? Tôi bật cười, vứt điện thoại sang một bên, tiện tay với lấy cuốn truyện. Và rồi tôi nhẹ nhàng úp mặt vô nó. Chẳng hiểu vì gì mà tôi thấy mắt tôi ướt, tôi thế mà lại khóc không thành tiếng.

Chẳng biết khóc trong bao lâu, tôi thở dài ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên. Một ngày mới đã bắt đầu.

Chuyện vừa rồi thật ngớ ngẩn.” Tôi nói với bản thân như thế và bắt đầu ngày mới một cách tràn đầy năng lượng. Tôi nghĩ thế.

Một ngày ở trường kết thúc, căn nhà tôi tối om vì mẹ tôi đã đi du lịch còn anh tôi thì làm ca đêm, nhà chỉ còn 2 chú chó đợi tôi.

Tôi nấu cơm cho chúng ăn rồi về phòng. Tôi ngả người lên giường, thiếp đi lúc nào không hay. Một lần nữa lấy lại ý thức, tay tôi đang đặt lên lan can, cả người nhoài ra ngoài ban công.

A, gió mát mẻ quá, trăng sáng ghê nhỉ.” Tôi nhìn xuống bên dưới, miệng lẩm nhẩm. "Từ đây … không chết được …

Khi gió thổi mạnh đến mức làm mặt tôi cứng lại, mắt không thể mở được nữa, tôi mới quay trở lại phòng. “Mai mình còn học cả ngày, phải đi ngủ thôi, thuốc ngủ của mẹ ở đâu nhỉ …” Tôi lục tìm ở phòng mẹ mới thấy lọ thuốc. Đọc qua hướng dẫn sử dụng, tôi đổ ra 2 viên và nhắm mắt nuốt xuống.

Hay uống thêm mấy viên nhỉ?” Nghĩ thế thôi nhưng tôi không có làm thế, tôi để lại lọ thuốc vào chỗ cũ và quay về phòng. Để rồi tôi tự hỏi. Liệu 10 viên có đủ rời đi không …? Tôi lại thấy nhớ vị ngọt ấy.

Mấy hôm tiếp theo, không biết vì sao tôi luôn có suy nghĩ tiêu cực như thế, tôi cũng có “thử” vài lần …

Đến bây giờ, tôi vẫn sống. Thật đáng mừng. Nhưng tôi vẫn luôn muốn thử lại vị ngọt của hôm ấy.