Tìm bà trong bóng hoàng hôn

Bài dự thi số 168

Tìm bà trong bóng hoàng hôn

Chẳng biết từ bao giờ tôi thích ngồi lặng yên ngắm nhìn những chiếc lá vàng pha rụng rơi bên song khung cửa sổ. Những chiếc lá mỏng manh kia cứ thả mình buông xuống, lơi lả xuôi theo chiều gió, nhẹ nhàng, bình yên như đang gói ghém tất thảy những phiền muộn, thả trôi vào cơn bấc cuối chiều. Phải chăng, khi con người ta càng lớn càng dễ dàng bị cuốn theo guồng quay xô bồ của cuộc sống, hối hả, mải mê chạy theo công danh, ước vọng, để rồi, có một ngày chán nản nhận ra, mình đã dần quên đi những thứ bé nhỏ, giản dị xung quanh.

Là do thời gian hữu ý bào mòn, hay do lòng người dễ dàng lãng quên khiến tôi chẳng thể nào nhớ nổi mình đã từng trải qua bao nhiêu lần đầu tiên và những lần đầu tiên ấy đã xảy ra như thế nào nữa. Duy, chỉ có một “lần đầu tiên” mà có lẽ tôi có dành hết thời gian của cả cuộc đời này cũng không thể nào quên được, đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến bà rời xa tôi mãi mãi.

Mỗi cuộc đời là một dòng chảy, đã trôi đi không bao giờ trở lại, nhưng trái tim con người lại là một chiếc hòm chất chứa những cảm xúc, những kỉ niệm và cả những kí ức. Người ta thường níu kéo, luyến tiếc, nhớ nhung, day dứt khôn nguôi những thứ đã từng qua không bao giờ thuộc về mình nữa. Và hồi ức là một trong số đó. Ai lấy lại được hồi ức? Ai cầm nắm, giữ chặt được hồi ức trong lòng bàn tay mình? Chẳng ai cả. Nếu có, đó cũng chỉ là những vay xin, góp nhặt, nương nhờ và níu kéo kí ức. Và ai trong chúng ta cũng có một chiếc hòm giam giữ kí ức quan trọng, là nơi riêng tư bí mật, là góc nhỏ bình yên trong sâu thẳm trái tim mỗi người. Ở đó, sẽ có niềm vui, nỗi buồn, có những kỉ niệm và thậm chí, nó còn cất giữ bóng dáng của những người quan trọng trong cuộc đời ta. Tôi chầm chậm hít thở thật sâu, cẩn thận mở khóa chiếc hòm giam giữ kí ức của mình. Từng thước phim quay chậm tuổi thơ tôi, cuộc đời tôi cứ lần lượt hiện ra trước mắt.

Trong ký ức tôi vẫn còn neo lại hình ảnh về bà. Bà ngoại tôi không giống như những lời trong sách báo vẫn thường hay tả: mắt mờ, chân chậm, tay run. Bà  tôi tuy tuổi đã ở độ xế chiều nhưng da bà vẫn căng bóng, hồng hào. Tay chân bà vẫn còn nhanh nhẹn lắm, đầu óc bà cũng vô cùng minh mẫn. Bà tôi yêu tôi lắm. Tuy bà chẳng bao giờ trực tiếp nói ra, nhưng qua những hành động của bà, tôi biết bà yêu tôi nhiều.

Bà tôi có một khu vườn nhỏ trước nhà. Bà sớm ngày chăm bẵm, bắt sâu, tưới nước, rồi đem rau ra chợ bán. Được bao nhiêu tiền, bà để dành mua quà bánh  cho chị em tôi. Ngày ấy, tôi ở xa nhà, xa bố mẹ, xa gia đình, có lẽ chính vì thế mà tôi luôn cảm nhận được bà lúc nào cũng yêu tôi hơn một chút, nuông chiều tôi hơn một chút.

Bà tôi bị đau xương khớp, vì thế, cứ đến xế chiều là chị em tôi lại đi bộ cùng bà. Bà cháu tôi nhàn nhã đi trên con đường ven sông dài và hẹp. Nắng chiều hiu hắt nhàn nhã rơi. Hoàng hôn rực rỡ, kiêu kì những sắc vàng, đỏ chói lọi trên nền trời xanh thẳm. Mặt trời chín đỏ sau những cánh chim, mờ mờ ảo ảo sau những cánh diều. Mặc cho con đường thênh thang, mặc cho dòng người tấp nập, mặc cho làn khói đang vươn lên từ ngôi nhà phía xa, ráng chiều say khướt bắt đầu đổ bóng. Khi ấy, bà cháu tôi luyên thuyên đủ thứ chuyện. Chị em tôi vui vẻ kể cho bà nghe những câu chuyện xảy ra ở lớp, bà kể cho chúng tôi những câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa. Bà kể ngày xưa khổ lắm, cơm không có mà ăn, thế mà ông bà vẫn làm lụng, tích cóp nuôi lớn được 6 người con ngoan ngoãn, giỏi giang. Rồi bà dặn chúng tôi nhiều điều, nào là phải ngoan, phải học giỏi, phải là người tốt. Khi ấy, bất chợt tôi đã nói với bà: “Cháu sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này bù đắp những ngày tháng khổ cực trước kia của bà”. Khi ấy bà chỉ nói: “Không biết bà có còn sống được đến lúc đấy mà hưởng thụ không?

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, tôi dần lớn lên trong những ngày tháng êm đềm bên bà. Cho đến một ngày, bác tôi thông báo với chị em tôi “Bà bị ung thư rồi”. Mọi thứ trong tôi dường như sụp đổ. Khi ấy tôi chỉ mới 13, 14 tuổi, nhưng tôi đã đủ lớn để nhận thức được sự nguy hiểm của căn bệnh quái ác kia. Kể từ dạo ấy, vườn rau thưa dần bóng dáng bà, con đường đi bộ cũng chẳng còn thấy hình bóng bà cháu tôi. Thay vào đó là những ngày dài dằng dặc bà ở trong bệnh viện. Thời gian bà ở viện nhiều hơn rất nhiều lần thời gian bà ở nhà. Có những đêm tôi nghe tiếng bà khóc, bà khóc vì căn bệnh kia không ngưng hành hạ bà, nó khiến bà ôm bụng đau đớn. Căn bệnh kia đang dần hủy hoại bà ngoại tôi. Bà tôi từ một người lúc nào cũng vui vẻ trở thành một người cộc cằn, lúc nào cũng nhăn mặt cau có.

Có một lần, khi đang xoa bóp cho bà, tôi thủ thỉ “Bà ơi, bà phải đợi đến khi cháu đi học đại học, cháu lấy chồng rồi bà còn phải trông con cho cháu nữa bà nhé”. Bà đau đớn nhưng vẫn mắng yêu tôi bằng một giọng rất dịu dàng “Cha bố mi, bà còn phải đợi đến khi anh chị em bay từ đứa lớn đến đứa nhỏ lấy chồng lấy vợ hết bà mới yên tâm mà đi được”. Thế mà bà lại chẳng giữ lời hứa…

Đợt ấy, bố mẹ tôi về, các chú, các dì ở trong miền Nam cũng về, mọi người về đông đủ, riêng chỉ có dì út vì bận công việc mà chưa về được. Lúc ấy, tôi còn vui vẻ vì nghĩ rằng lâu lâu gia đình mới được xum họp đông đủ như thế này. Tôi ngu ngốc không nhận ra rằng mọi người về để chăm sóc bà, ở bên bà trong quãng thời gian cuối đời. Mãi sau này, tôi mới biết, khi ấy sức khỏe bà tôi đã yếu lắm rồi, có thể thời gian của bà sẽ không còn được lâu nữa.

Ngày hôm ấy, bà tôi rời xa tôi mãi mãi. Bởi bà và tôi đã từng rất gắn bó nên ngày bà mất, tôi đã khóc rất nhiều. Lúc đó, tôi chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi nhưng vẫn cảm nhận được sự mất mát, cảm nhận nỗi đau khi phải lìa xa một người mà mình hằng yêu quý. Tiếng khóc “Bà ơi” cứ mắc lại nơi cổ họng. Thế là vĩnh viễn tôi sẽ không còn được bà quạt cho mỗi buổi trưa hè, không còn được cùng bà đi bộ trên con đường quen thuộc, không còn được nghe những câu chuyện bà kể ngày xửa ngày xưa, không còn được… không còn được nữa.

Giờ đây, khi đứng trước những buổi hoàng hôn, tôi lại nhớ bà. Bà tôi cũng giống như hoàng hôn kia, kiêu kỳ, sáng chói, đỏ rực cả một khoảng trời. Hoàng hôn đẹp kiêu kỳ, tráng lệ, nhưng lại là biểu tượng của sự kết thúc. Một sự kết thúc đẹp đẽ. Bà tôi đã đến nhân gian theo cách đẹp nhất và rời đi theo một cách rực rỡ nhất.

Và cứ thế, mỗi chiều, mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm, tôi đều cố gắng kiếm tìm một bóng hoàng hôn cũ trong trăm ngàn vạn bóng hoàng hôn...