Nỗi buồn của nước mắt

Bài dự thi số 90

Nỗi buồn của nước mắt

Tôi không biết lần đầu tiên tôi cười là khi nào nhưng tôi biết lần đầu tiên tôi khóc, đó là khi tôi được sinh ra, được ngắm nhìn thế giới mới, hoàn toàn xa lạ. Tôi không biết đâu sẽ là lần cuối cùng có thể cười và khóc. Lần đầu tôi biết một sự thực phủ phàng phải mất 18 năm, tôi mới hiểu rõ và chấp nhận, đó là người có thể làm tôi cười vui vẻ nhất, cũng chính là người làm tôi khóc thê thảm nhất.

Bởi vì tôi thích họ rất nhiều nên mới dễ tổn thương và rơi nước mắt, gia đình người thân bạn bè. Quen biết và thân thiết là sự tốt đẹp nhất cũng là nơi chất chứa nhiều nỗi buồn. Tôi là người hướng nội, nhưng có lòng tin về sự tích cực, tích cực là ánh sáng duy nhất mà mình hướng đến. Tôi là người bình thường, có sai lầm có sợ hãi có nỗ lực, cũng có hi vọng vào sự tốt đẹp ở tương lai. Có tiến bộ có dậm chân cũng có thụt lùi nhưng vĩnh viễn không ngừng nỗ lực, không ngừng yêu thương những tốt đẹp nhất.

Mỗi người là duy nhất không bao giờ giống với người khác, không cần so sánh với người khác, chỉ cần so sánh với bản thân chính mình. Đã nỗ lực thì với kết quả ra sao, quan trọng nhất vẫn là không quên lí do bản thân bắt đầu, lí do nỗ lực và rồi phải tiếp tục tiến về phía trước.

Khắc ghi lần đầu tiên non nớt, ngây thơ của tuổi trẻ của thanh xuân. Nhưng thanh xuân vốn là mãi mãi tồn tại, vậy nên sẽ luôn có những lần gọi là ''đầu tiên''. Từ những lần đầu tiên sẽ tạo cho mỗi người những giá trị, giá trị như thế nào bạn phải tự mình khám phá. Những lần rơi nước mắt khiến tôi nhận ra người trước nay luôn làm mình cười vui vẻ cũng đã làm tôi tổn thương, khi đã chấp nhận điều đó, thì tôi tin nó là không còn quan trọng nữa, thứ quan trọng là tình cảm, sự chân thành,bằng lòng tin tưởng,tình yêu đủ lớn sẽ không rời xa.