Lời xin lỗi gửi đến nơi xa

Bài dự thi số 177

Lời xin lỗi gửi đến nơi xa

Gửi bà ngoại!

Đã 3 năm trôi qua, kể từ ngày ngoại về nơi an nghỉ cuối cùng của cuộc đời, để lại con cháu nơi đây với nỗi nhớ ngoại khôn nguôi.

Nhớ ngoại lắm, ngoại ơi! Con chưa từng nói với ai về điều này rằng càng nhớ ngoại, con lại càng ân hận với lỗi lầm của mình khi xưa. Suốt bao năm nay, con luôn thấp thỏm lo sợ rằng dì cậu sẽ nhắc lại chuyện đã xảy ra, họ ắt hẳn sẽ ghét con lắm ngoại ạ.

Thuở đó, con sống với ngoại, cơm canh rau cá có ngoại, chính mình ngoại lo tất cả. Con được đi học, được chăm sóc bởi chính đôi tay đã nhiều vết chai sạn minh chứng cho sự khổ cực của ngoại qua từng năm tháng ngoại làm lụng lo cho con cái rồi đến cháu, mà chưa một lần con nghe ngoại kêu than. Con thương ngoại bởi ngoại là một người phụ nữ mạnh mẽ, quật cường đương đầu với cuộc đời nghèo khổ vì con vì cháu.

Nhưng mà ngoại ơi, con nào biết ...

Khi đó con còn ham chơi, cùng với việc con không có bạn, nên đâm ra con buồn chán, con thèm cảm giác được đi chơi như lũ nhóc trạc tuổi.

Con vẫn thường đi lại nhà ông bà nội, mấy đứa trẻ gần đó đông lắm, ông bà nội luôn buông thả cho con đi chơi, chẳng mấy khi tìm con về, cũng chẳng quan sát xem con đã đi gần hay đi xa, có chơi an toàn hay đang làm trò nguy hiểm.

con đã tưởng đó là tự do.

Con đã trốn tránh ngoại và ở nhà nội suốt mấy ngày liền, mặc cho cậu ra gọi con về, và con đã cương quyết trong lòng rằng sẽ không, con sẽ ở với nội chắc chắn như thế. Và con đã làm.

Ngay hôm sau, con trở về, thu dọn đồ đạc bỏ vào chiếc balo đi học hằng ngày, khoác lên vai và bỏ đi đường sau để ra lại nhà nội. Khoảnh khắc con bước xuống bục cầu thang, trông thấy hình ảnh ông ngoại cắm cúi cắt từng bó cỏ dài ngoằng, áo ông ướt đẫm mảng mồ hôi và hơi thở phập phồng mà lòng con như bị đè nặng bởi khối đá to. Khi con ngoảnh lại thì vớ phải đôi mắt buồn xo của bà ngoại, nhìn con, đôi mắt đó trông xa thăm thẳm như vực sâu ngóng theo bóng dáng đứa cháu ngày ngày ở với mình rời đi, chẳng một lời nào bỏ lại. Đứa cháu này đáng giận lắm phải không ngoại?

Ba năm trôi qua, con trở lại nhà dì ở. Cha mẹ con bỏ nhau rồi, con đâu thể ở lại với nội.

Nhà ngoại và dì gần nhau, mỗi ngày con và em đều ra chơi với ngoại vào buổi trưa. Dưới bóng cây trứng cá, ngoại nằm trên chiếc võng đó, vẫn đôi mắt sâu nhìn theo hai đứa cháu, vẫn nụ cười hiền hậu mỗi khi con và em bỏ vào tay ngoại mấy trái trứng cá, tất thảy đều chẳng thay đổi, ngoại vẫn ở đó, vẫn thương chúng con vô bến bờ.

Chỉ khác là ngoại chẳng nhớ nổi tên con nữa.

Sau trận bệnh thập tử nhất sinh, ngoại yếu hơn hẳn, trí nhớ cũng kém đi nhiều, chỉ là ngoại không lẫn như các cụ khác, nếu nhắc vội ngoại sẽ quên, nếu để ngoại suy nghĩ thì chắc chắn sẽ nhớ ra.

Được một, hai năm ngoại trở bệnh. Lần này nặng hơn hẳn, bác sĩ đưa ngoại về nhà, con cháu trong nhà đứng ngồi không yên. Ngoại đã đón tết cùng con cháu, cái tết đầm ấm cuối cùng và khi tết vừa qua ngoại đã trút hơi thở sau cùng, ngoại đã ra đi, ra đi mãi mãi.

Sau tang lễ của ngoại, con mới nhận ra rằng bản thân chưa từng nói lời xin lỗi ngoại về việc mình đã bỏ đi như nào, chưa từng nói rằng con có lỗi, con là đứa cháu bất hiếu đã bỏ đi khi ông bà đang ở tuổi xế chiều, cần con cần cháu kề bên. Con ân hận vô cùng, ngoại ơi! Chưa bao giờ con ân hận hơn lúc này, chưa bao giờ con thấy có lỗi hơn lúc này. Cái sai này của con là cái sai nhớ đời, như một vết mực đen trên chiếc áo trắng vết mực đen ấy là sự vô tâm.

Lỗi lầm đầu tiên con đã làm với ngoại, chưa lỗi lầm nào khiến con ân hận như thế này. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối, ngoại ạ.

Bây giờ con đã dần khôn lớn, dì cậu vẫn hay nhắc về ngoại, nhưng có nhắc hay không thì con vẫn luôn nhớ, lỗi lầm vẫn luôn ghi. Ngoại ơi, con luôn cố làm những điều thật tốt cho đời, cho người. Luôn cố học hành thật tốt, mai này nếu con có thành danh thì ngoại ạ, ở nơi chín suối ngoại hãy tự hào về con và đó chính là lời xin lỗi con dành cho ngoại ở nơi xa ngoại nhé!

Cháu của ngoại!