Lần đầu tiên "Yêu nhiều đến thế"

Bài dự thi số 161

Lần đầu tiên "Yêu nhiều đến thế"

Cuộc đời có nhiều điều thú vị đến thế, tại sao cứ phải là "yêu".

Bước vào ngưỡng mười lăm, tôi bắt đầu có những rung cảm đầu đời. Có lẽ chỉ là cái chấm phá trong tuổi dậy thì nhưng tôi thật sự biết thích một người là như thế nào. Cư nhiên hết thảy mọi sự chú ý của tuổi mười lăm đều được đặt trên chàng trai ấy. Tôi quan tâm mọi thứ thuộc về anh dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất.

Phải nói tôi là một cô gái may mắn bởi sự chờ đợi của tôi không hề uổng phí. Năm mười sáu tôi đến được với anh và thật may mắn vì chúng tôi chung trường. Bắt đầu một mối tình ngu ngơ, trong sáng của tuổi học trò. Lần đầu tiên biết được cảm giác được anh quan tâm, che chở khiến tôi hạnh phúc biết bao. Chúng tôi nắm tay đi trên con đường đầy những hoa bằng lăng hệt như một cặp đôi thực thụ. Sự xuất hiện của anh khiến tuổi xuân của tôi như được điểm thêm màu sắc và âm thanh. Phải nói anh là một học sinh giỏi toán, còn tôi thiên về văn, sự bù trừ của chúng tôi được thầy cô và bạn bè chấp thuận. Chúng tôi đã rất vui và điều đó càng tiếp thêm động lực cho tôi bước tiếp trên con đường hạnh phúc này. Chúng tôi bên nhau được hai năm ...

Từ cái "thích" ngu ngơ, tôi đã biết "yêu". Tôi không biết đối với người khác yêu được hiểu thế nào nhưng đối với tôi thì nó đơn giản lắm. Nó là sự quan tâm vô bờ bến. Và đúng là anh, người bên cạnh khi tôi suy sụp nhất, sẵn sàng đưa rộng cánh tay và lau đi giọt nước mắt trên khoé mắt tôi , an ủi tôi và là nơi để tôi chia sẻ mọi câu chuyện từ vui tới buồn. Tôi không còn nhớ mình thật sự biết yêu từ lúc nào. Vì khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã lệch quỹ đạo của nó rồi. Hạnh phúc bao giờ cũng ngắn ngủi có phải không? Tôi hay nghe mọi người bảo thế. Và tôi thực sự là nhân chứng sống cho câu nói này. Cũng dễ hiểu vì xã hội này cũng thế, khi ta chớp mắt dù chỉ một giây thôi, nó đã biến hoá biết nhường nào. Chung quy đối với anh cái tình yêu tuổi học trò cũng chỉ là nông nổi, anh dần thay đổi, không còn nguyên cái dáng vẻ ban đầu. Phải chăng, lớn hơn một chút anh đã có nhiều thứ phải suy nghĩ hơn và người anh hướng đến không còn là tôi. Tôi biết điều đó, nhưng cái tình yêu ngây dại khiến tôi cố chấp nhận mọi điều từ anh. Cho đến ngày hôm đó. Cuộc cãi vã càng lúc càng lớn, nước mắt tôi cạn lúc nào không hay. Tôi không thể cố tiếp được nữa, cái cố chấp nào cũng có khuyết điểm. Và rồi cái gì đến cũng đến. Chúng tôi chia tay ...

Mối tình đầu luôn khiến người ta chờ đợi nhưng khi kết thúc lại đau đến tận tâm can. Bởi hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều. Đã một tháng trôi qua, nhưng cuộc cãi vã như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua vậy. Mọi kí ức không ngừng ùa về trong tâm trí tôi, cư nhiên chỉ là những kỉ niệm vui vẻ. Nhưng anh thì sao? Liệu anh có buồn chút nào không? Điều đó tôi không thể biết, tôi chỉ nhận ra sự thật khi tôi nhận ra rằng trong lúc tôi mãi chìm trong nỗi đau và hướng về hoài niệm, anh đã quên tôi để đứng bên người mà anh luôn hướng tới. Lúc này tôi mới hiểu rằng: "Thì ra tôi yêu anh nhiều đến vậy" và cũng chỉ có "Tôi yêu anh". Hoá ra thích anh không phải cảm xúc nhất thời mà tôi thật sự yêu. Tôi dùng hai năm thanh xuân để hết lòng yêu anh, yêu từng ánh mắt, từng nụ cười, từng cử chỉ, từng lời nói và hành động của anh. Tuy với anh nó thật ngắn ngủi nhưng chính tôi khi tỉnh lại sau cơn mê ấy mới thấy nó dài tới vậy. Tôi không hối hận khi đánh mất quá nhiều thời gian để yêu. Bởi tôi đã yêu rất nhiều. Nhiều đến nỗi, tôi biến nó trở thành một phần trong cuốn sổ tay học trò đang đỏ cánh phượng và cơn mưa ngoài sân đã tạnh từ lúc nào.