Lần đầu tiên từ chối lời tỏ tình

Bài dự thi số 230

Lần đầu tiên từ chối lời tỏ tình

Liệu bạn có còn nhớ lần đầu tiên được tỏ tình không? Tôi thì vẫn nhớ mãi cảm xúc ngày hôm đó.

Anh là lãnh đạo cấp phòng nơi tôi làm việc. Tôi và anh đã làm việc cùng nhau hơn 2 năm. Biết nói sao nhỉ, tôi tự nhận thấy mình đối xử với ai cũng vui vẻ, thân thiện, và dĩ nhiên với anh - lãnh đạo trực tiếp của mình, tôi cũng cư xử như thế, thậm chí còn thân thiết hơn những đồng nghiệp khác.

Đó là một buổi chiều mùa xuân, anh hẹn tôi đi café, tôi cũng thản nhiên vô tư đến. Chúng tôi nói chuyện bâng quơ một lúc và anh nhìn sâu vào mắt tôi rồi nói rằng: "Anh thích em… còn em, tình cảm của em dành cho anh là gì?"

Tôi, một đứa con gái 26 tuổi trước giờ chỉ toàn mơ mộng yêu đơn phương, thật sự không có kinh nghiệm gì khi được tỏ tình thế này. Cảm xúc đầu tiên của tôi là rất bất ngờ, tôi thật sự không tin được là anh thích tôi, không phải kiểu thích của lãnh đạo với nhân viên, không phải kiểu thích giữa anh trai và em gái, mà là kiểu thích đặc biệt giữa nam và nữ.

Sau vài phút im lặng để xua tan những thắc mắc tự hỏi trong lòng, dọn dẹp những cảm xúc hỗn độn khó hiểu, tôi trả lời thẳng thắn với anh rằng, tôi chỉ xem anh là đồng nghiệp, là lãnh đạo, là anh trai, và… tôi không có tình cảm nam nữ với anh. Giây phút đó, tôi có thể nhìn thấy rõ nét buồn hiện lên trên đôi mắt anh.

Thậm chí tôi còn nghi ngờ tình cảm của anh dành cho tôi: "Có phải…anh chỉ đang thích cách làm việc của em… có phải… anh đang nhầm lẫm tình cảm của mình hay không?"

Anh bắt đầu hồi tưởng và kể cho tôi nghe về những suy nghĩ của anh. Anh thích nhiệt huyết tuổi trẻ, thích sự bản lĩnh, năng động, giỏi giang của tôi. Không biết từ lúc nào mà tình cảm anh dành cho tôi đã đi từ việc cảm mến, công nhận chuyển hóa thành tình yêu. Anh lớn hơn tôi hơn một con giáp, anh đủ trưởng thành, đủ từng trải để hiểu rõ tình cảm của mình. Anh thật sự nghĩ là tôi cũng thích anh, như cách anh thích tôi.
Lúc anh nói những lời này, tôi bỗng suy nghĩ, tôi đã từng yêu đơn phương vài người. Yêu đơn phương chính là bạn tự buồn, tự vui, tự đau, cũng chẳng ai biết. Sau vài lần tự mình chấm dứt tình cảm đơn phương, tôi đã tự hỏi, nếu có ai đó thích mình thì tốt biết mấy, chắc mình sẽ thích lại người đó ngay lập tức. Nhưng lúc này đây, khi rơi vào hoàn cảnh ấy, tôi mới biết rằng thì ra việc gặp được người mình thích mà vừa hay người đó cũng thích mình là một việc hạnh phúc biết nhường nào. Ngược lại, việc từ chối người thích mình cũng đau lòng không kém.

Anh nói rằng, anh biết bản thân mình đã có gia đình riêng, anh nói ra những lời này hoàn toàn không phù hợp với luân thường đạo lý; nhưng thay vì giữ mãi trong lòng, anh đã phải đấu tranh, dằn vặt rất lâu mới dám tự thừa nhận rằng: À, thì ra là anh thích tôi, thích như một người đàn ông dành cho cô gái mà anh trân trọng.

Anh hỏi tôi là nếu anh không có gia đình thì tôi có từ chối anh không? Lúc đó, khóe mắt tôi cay cay, tôi không muốn lừa dối anh, không muốn dây dưa thêm nữa, tôi trả lời rằng, dù anh độc thân thì tôi vẫn tôn trọng anh như một cấp trên, một người anh, một người truyền cảm hứng cho tôi trong sự nghiệp.

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi hy vọng anh và tôi xem như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, chúng tôi sẽ không thể có cuộc hẹn cá nhân nào nữa.
Tối đó, tôi mở lại từng tin nhắn giữa tôi và anh, đúng là gần đây số lượng tin nhắn về cuộc sống cá nhân ngày càng nhiều, phần lớn là anh hỏi, tôi đáp. Tôi tự trách bản thân vô tâm, không nhìn ra được tình cảm của anh, để sớm không gieo thêm hy vọng cho anh.

Tôi biết rõ, sau đó chúng tôi sẽ chẳng thể quên được câu chuyện ngày hôm đó. Tôi cũng sẽ chẳng thể quên được ánh mắt anh dành cho tôi, từ cái nhìn hy vọng, yêu thương đến day dứt, tiếc nuối.

Đôi khi từ chối lời tỏ tình còn khó hơn mở lời tỏ tình. Vì khi tỏ tình xong, bạn sẽ ôm tâm lý nhẹ nhõm, dù sao bạn cũng đã dũng cảm nói ra. Nhưng sau khi được tỏ tình, bạn sẽ ở thế bị động, thậm chí không có dấu hiệu báo trước, bạn hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào. Lúc đó, nếu như bạn cũng thích đối phương thì thật sự hạnh phúc biết bao. Nhưng… nếu như bạn không có tình cảm kia, bạn sẽ cần rất nhiều dũng khí để nói ra lời từ chối. Lời từ chối không chỉ phủ nhận việc cả hai không thể tiến đến quan hệ xa hơn, mà cũng đã cắt dứt quan hệ bình thường vốn có giữa hai người.
Và đúng là như thế, kể từ ngày đó, chúng tôi luôn ngại ngùng mỗi khi phải chạm mặt, cũng là chuỗi ngày tôi tự trách bản thân, trách bản thân sao lại có thể để người khác hiểu lầm như thế, thậm chí tôi chẳng thèm nói chuyện với đồng nghiệp, vì tôi sợ sự vô tâm của tôi lại gây hiểu lầm cho người khác.

Sự áy náy làm đôi khi tôi cũng tự hỏi, mình áy náy vì điều gì? Vì không muốn làm tổn thương người khác hay vì tận sâu trong tim mình, tôi thật sự thích anh?

Ranh giới giữa thích và không thích, đôi khi mong manh lắm, vừa thích đây thôi, chớp mắt đã hết thích. Nhưng cũng có thể vừa mới đây, rõ ràng đã khẳng định là không thích, nhưng sau những ngày tháng dài đằng đẵng, lại tự cười nhạo chính mình rằng, phải chăng bây giờ tôi lại thích người đó?
Làm sao để trả lời được là ta thích một người hay chỉ là thích cách người ta thích mình? Tất cả giờ chỉ còn là quá khứ, chỉ là những câu hỏi mãi mãi không thể tìm được câu trả lời. Chỉ biết rằng, ký ức về buổi chiều mùa xuân năm ấy sẽ mãi là đọng lại trong tim tôi, một buổi chiều buồn…