Lần đầu tôi thấy bố tôi ...

Bài dự thi số 60

Lần đầu tôi thấy bố tôi ...

Lần đầu tiên của các bạn như thế nào? Còn với tôi đó có thể là điều đi theo tôi đến hết cuộc đời này. Nó chẳng phải là điều gì to lớn, cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà nó chỉ là "bất chợt mà thôi".

Mùa đông năm ấy, khi dịch bệnh Covid 19 hãy còn là một mối lo lắng của toàn xã hội. Và trong cái tình cảnh ấy tôi cũng như bao người khác đều đang trong tình trạng - thất nghiệp.

Khi đó tôi đã về nhà một thời gian rồi, số tiền lương ít ỏi đã dùng hết, tôi sống ở nhà có thể nói là "ăn chơi hát lượn" vì nghĩ rằng "chưa vội, dịch đang còn mà hãy từ từ thôi, năm sau ra tết mình lên Hà Nội là kiếm được tiền rồi."

Và trong những tháng ngày ăn chơi ấy, có thể nói đầu óc tôi thư giãn đến sung sướng chẳng phải lo nghĩ gì nhiều. Không phải căng thẳng đầu óc lên để đi làm hay không cần nín nhịn những vị khách "khó tính". Tôi chưa bao giờ được vui đến thế.

Nhưng ... hôm đó ...

Tôi nhớ đó là một buổi chiều tối, khi mà dịch bệnh ở quê tôi bùng mạnh, một số nơi phải cách ly cả xã. Gia đình tôi sống phụ thuộc vào việc mẹ tôi mở tạp hóa còn ba tôi thì làm nghề sửa xe đạp.

Trưa hôm đó tôi có cãi nhau với bố vì một số vấn đề cá nhân. Nên khi nhìn thấy ông ấy xuống bếp tôi cũng chẳng để tâm lắm, thậm chí vẫn đang còn "dỗi" chuyện hồi trưa nữa.

Khi ngẩng đầu lên tôi thấy ông ấy đang cầm trong tay một cái khẩu trang. Tôi chững lại 1 giây vì tôi biết cái khẩu trang đó, hôm nay khi lấy khẩu trang ra dùng tôi thấy nó nằm trong túi khẩu trang.

Bạn biết vì sao tôi nhớ kỹ đến vậy không? Vì nó đặc biệt, trong chiếc túi đó có 10 cái thì có mỗi mình "em" nó là khác biệt nhất.

Khác biệt như thế nào, đó chính là mỗi bên quai của nó đều bị đứt và tôi không mất nhiều thời gian để suy nghĩ, vì "lười" vứt đi nên tôi đã nhét lại nó vào túi rồi lấy cái khác lành lặn ra đeo.

Sau đó tôi cũng quên mất cho đến khi thấy bố tôi cầm nó xuống bếp. Dưới ánh đèn của nhà bếp, bố tôi đứng "khâu" hai cái quai của chiếc khẩu trang lại.

Bạn biết đấy, một chiếc khẩu trang chỉ có giá 1.000 đồng một cái thậm chí còn thấp hơn (khi ấy khẩu trang đã trở về với mức giá bình thường rồi). Với tôi hay với nhiều người chẳng thà vứt đi cho xong, có "mỗi" 1,000 đồng cần gì phải tiếc, đúng không?

Thế nhưng với bố của tôi, người đàn ông đã ngoài 50 ấy lại nheo mắt lại đưa cái kim ra xa rồi xâu sợi chỉ vào kim. Dù mắt bố bị viễn thị khá cao nhưng ông vẫn cẩn thận, tỉ mỉ khâu lại hai cái quai bị đứt ấy.

Có lẽ bạn sẽ trách tôi rằng: "Vì sao không lại giúp bố của mình khâu khẩu trang, sao chỉ đứng nhìn mà lại chẳng làm gì cả?". Thật ra lúc đó tôi hoang mang, tôi ngây người ra nhìn cảnh đó. Tôi nhìn ... nhìn ... nhìn cho đến khi bố tôi khâu xong rồi đi lên nhà.

Khi ấy tôi như mất đi ngôn ngữ và tiếng nói của mình, mọi thứ như dừng lại và đọng lại sâu sắc vào trong đầu tôi. Tôi vừa nghĩ vừa bật cười với bản thân mình: "Thật độc ác, thật xấu hổ, chỉ vì chút chuyện nho nhỏ mà giận bố mình để rồi nhìn thấy cảnh này bản thân nên làm gì đây?".

Bố đang rất chuyên tâm để khâu lại quai bị đứt (Ảnh: Minh họa)

Lúc ấy, tôi bỗng chợt bàng hoàng nhận ra, lâu nay tôi đã làm gì thế này. Bố tôi, người đã hi sinh, tiết kiệm dù chỉ một đồng chỉ để tiền đó cho chị em tôi ăn thêm cái bánh, thêm một gói bim bim. Mà tôi lại chẳng làm được gì để giúp họ mà còn thể hiện cái tính trẻ con, giận dỗi. Thật xấu xa quá mà!

Có lẽ đó chỉ là một hình ảnh đơn giản, bình thường đến không thể bình thường hơn trong vô số những hình ảnh mà tôi không biết. Hay với một ai khác ngoài kia sẽ nghĩ rằng cái đó thì có gì đâu, nhiều người còn khổ hơn.

Nhưng với tôi, chỉ một hình ảnh ấy đã khiến một con bé suốt ngày khự nự với bố mình suy nghĩ lại về tất cả và nhận ra rằng: tóc bố đã bạc lắm rồi, đôi tay ấy đã đau và chai sạn đi nhiều mà vẫn phải sửa xe vì bố muốn để cho chúng tôi đỡ khổ hơn, đỡ mệt hơn.

Tôi nghĩ rồi lại nghĩ: "Có phải chúng ta đã quá quen với một nhịp sống hiện đại, một cuộc sống ồn ào và nhanh chóng để rồi bỏ qua đi rất nhiều thứ không?"  

Đôi khi hãy học cách nhẹ nhàng và chậm lại một chút, hãy để ý xung quanh một chút có lẽ bạn sẽ bắt gặp những chi tiết nhỏ đến không thể nhỏ hơn biết đâu nó sẽ giúp bạn ngộ ra chân lý của cuộc sống thì sao.

Riêng tôi, tôi đã ngộ ra rồi. Chặng đường tiếp theo của tôi sẽ chẳng bao giờ quên được và cũng chẳng muốn quên đi đôi tay dính đầy "dầu nhớt" ấy có rửa cũng chẳng bao giờ sạch đã khâu chiếc khẩu trang lại trong hoàn cảnh nào.

Cảm ơn những khoảnh khắc đã giúp tôi sống trưởng thành hơn và "biết điều" hơn.

Mong ước của bố đơn giản lắm (Ảnh: Minh họa).

Cuối cùng chúc tất cả các bạn sẽ luôn hạnh phúc và thành công nhé!

Cảm ơn đã đọc bài viết của mình.

Bút danh: Độc Ảnh.