Lần đầu tiên tôi nhận ra yêu thương là phải hành động thay vì nói những lời vô nghĩa

Bài dự thi số 144

Lần đầu tiên tôi nhận ra yêu thương là phải hành động thay vì nói những lời vô nghĩa

Mây trắng, trời xanh, vạn vật vẫn đang vận hành theo chu trình vốn có. Nhưng trong lúc quay cuồng lúc hư thực, có một trái tim đang nguội lạnh, một tâm hồn đang mông lung trong suy nghĩ: “Con người phải sinh ra để rồi tan biến thành hư vô?

Ai ở độ tuổi 17, 18 cũng đều tin tưởng vào cuộc sống mai sau tươi đẹp, hoặc ít nhất là hơi thở của họ mang theo những lời yêu thương và mạnh mẽ. Hoài bão ở những cô thiếu niên chưa bao giờ là đủ, chưa bao giờ không ngừng rạo rực trong tâm hồn hoang dại của chúng sinh.

Ấy vậy mà, ở đâu đó trên thế giới này có một cô gái tâm hồn đang héo úa dần theo thời gian. Mỗi ngày trôi qua phải đến trường, gặp gỡ bạn bè hay nói chuyện cười đùa: cảm xúc của cô ấy luôn luôn là giả, không hề thấy thoải mái hoặc tự tin giao tiếp như những người bình thường khác. Đúng vậy, cô ấy là tôi.

Thời điểm ấy, với sự so sánh thấu tình đạt lý của mẹ tôi với nhỏ bạn hàng xóm cùng tôi lớn lên xen lẫn những bài chửi buồn não nề khi biết tôi có quan hệ tình cảm với một anh khóa trên của mẹ làm tôi có suy nghĩ ngu dại: bản thân làm điều gì cũng sai trái, rằng vì tôi chẳng hiểu chuyện, không giỏi giang như nhỏ bạn nhà người ta mẹ hay nói nên tôi phải sống thật ngoan ngoãn như cách mọi người làm chứ không phải là đứa trẻ hoang dại không biết điều. Ngày qua ngày tôi dằn vặt đủ thứ và rồi dần rà tôi lún sâu hơn trong đống suy nghĩ tiêu cực chẳng thể thấy thật sự cảm thấy vui vẻ như trước. Tôi ít nói, tôi không biểu hiện mấy hứng thú với hàng tá chuyện trong cuộc sống nữa. Tôi cảm thấy các thành viên trong gia đình dường như xa cách hơn, câu chuyện trong bữa cơm cũng vì thế mà biến chuyển thành những trận nói đạo lý giảng dạy cách sống khiến tôi đã chán nản thành căm ghét.

Bẵng đi một thời gian tôi cũng đã đến lúc phải thi hết cấp 3 và là bước ngoặt cuộc đời quan trọng nhất của tôi. Giống như những sĩ tử khác, tôi hì hục làm bài tập,

Làm đề, làm tất cả mọi thứ tôi có thể tìm thấy trên mạng để nhốt mình trong thế giới của bản thân. Những câu chuyện cùng người thân vốn dĩ đã thưa thớt nay lại càng ít đến mức người ngoài cũng có thể nhận ra rõ rệt. Thức dậy vào lúc 6h30 và về nhà lúc 18h30 là lịch trình hàng ngày của tôi thời điểm ấy. Tôi hừng hực học như một cách xả những tiêu cực trong lòng. Tuy vậy, những bài luận văn vẫn không dừng lại những câu chửi càng ngày nặng nề của bố mẹ tôi vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm: “Sao mày cả ngày lầm lì mãi vậy?”, “Con nhà người ta siêng năng vậy sao mày lười quá vậy?”, “Khách đến cũng bơ đi, loại như mày làm được gì cho đời?”, “Ngày nào cũng ốm, ăn thì không chịu ăn, sau này chẳng ai thuê mày làm việc đâu.”…. Hai thế hệ, hai suy nghĩ, những tâm hồn không chịu đồng điệu khiến cuộc sống gia đình tôi lục đục và càng thêm mệt mỏi. Những trận cãi vã đều xoay quanh chủ đề: hướng nghiệp, lối sống và cách ăn nói. Có lần chẳng biết thật hay đùa bố mẹ tôi còn bảo: “Mày đừng thi đại học nữa, ở nhà phụ giúp cửa hàng tạp hóa thôi… vả lại bây giờ mày đi học cũng mất một khoản kha khá đấy!” Mâu thuẫn giường như đẩy lên đến đỉnh điểm, tôi hằn sâu luôn một suy nghĩ: bố mẹ không muốn mình thi đại học rồi, mình là gánh nặng của gia đình này …

Ngày thi chính thức cuối cùng cũng đến, cả hai họ tôi tối hôm trước đến động viên chúc tôi thi tốt đông như trẩy hội. Tôi thấy có chút không thoải mái nhưng chỉ biết cười trừ.

Sáng ngày 8 tháng 8 năm 2020, tôi vẫn nhớ rất rõ: tôi nghiêng mình bật dậy sau khi hồi chuông báo thức vừa reo. Bước từng bước nặng nề vào nhà tắm, tôi bất chợt khựng lại: mẹ tôi đang khóc, đúng vậy, mẹ tôi đang vừa khóc vừa chuẩn bị bữa sáng cho tôi đi thi. Cơn buồn ngủ tự nhiên tan biến đâu hết, tôi hoang mang cực độ: Chuyện gì đã xảy ra lúc tôi ngủ? Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra mà tôi lại không hề hay biết? Hàng vạn câu hỏi cứ chen nhau xuất hiện, nội tâm tôi đấu tranh chẳng khác gì một nhân vật chính trong bộ phim truyền hình tôi vẫn hay xem.

Cố ý hay vô tình, tôi chẳng biết nhưng dù mông lung trong suy nghĩ, tôi vẫn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra hoàn thành kì thi tương đối ổn. Sự việc mẹ tôi khóc vào buổi sáng mùa thu hôm ấy tôi lại vô tâm quên mất trong thời gian chờ báo điểm.

Khúc mắc để giải quyết chưa bao giờ là dễ dàng cả, nhất là khúc mắc trong gia đình. Người không chịu bày tỏ, người khác suy nghĩ và yêu thương theo cách nguyên thủy nhất làm câu chuyện ngày càng căng thẳng và không tìm được tiếng nói chung.

Cao trào nhất là vào ngày tôi biết điểm: trái ngược hoàn toàn với sự vui vẻ và phấn khởi của tôi vì kết quả hoàn toàn xứng đáng với công sức đã bỏ ra, bố mẹ tôi lại tỏ ra dửng dưng như việc ấy chẳng hề quan trọng. Cảm xúc ấy, với một đứa trẻ 18 tuổi như vết đạn bắn xuyên qua tim. Tôi chỉ muốn thoát khỏi căn nhà này càng nhanh càng tốt, tôi ngây thơ nghĩ rằng: Hà Nội sẽ giúp tôi trưởng thành và sẽ khiến tôi không phải sống chung những cảm xúc tiêu cực này nữa. Nhưng, tôi đã sai rồi: 2 tháng sau khi đến với Hà Nội tôi buông thả bản thân quá mức với những cuộc chơi, ăn uống thất thường và chuyện gì đến cũng phải đến, tôi ngất xỉu khi về nhà sau ca học cuối cùng ở trường. Bố mẹ tôi nhận tin lập tức thuê xe ngay trong đêm từ quê lên Hà Nội để chăm sóc tôi.

Trong phòng cấp cứu, bố mẹ thay phiên vào canh tôi ngủ. Thức nguyên đêm chỉ để xác nhận rằng tôi vẫn ổn. Dù cho trái tim có lạnh đến mấy, tôi cũng không thể thờ ơ với những hành động ngày hôm ấy bố mẹ đã đối xử với tôi.

Khoảnh khắc ấy, như một vệt sáng lóe lên trong tâm hồn u uất đầy nỗi buồn được hình thành từ những hiểu lầm nhỏ bé. Tôi như hiểu tất cả những vấn đề bao năm qua xảy ra trong cuộc sống của bản thân. Bố mẹ tôi cũng là lần đầu đảm nhận cương vị đầy cao quý, cuộc sống của họ không hề dễ dàng: nuôi tới tận ba người con, cơm áo và những lo toan làm họ trở thành những người khó tính và hay nổi nóng. Họ yêu thương con cái một cách vụng về, nguyên thủy và hoang sơ nhất họ có, cơ mà tôi lại đang làm gì thế này? Tôi đã ích kỉ 5 năm qua chỉ để nghĩ rằng họ ghét bỏ tôi và muốn tôi hoàn hảo như những con nhà người ta mà họ hay nhắc. Giây phút ấy tôi tự hỏi liệu rằng yêu thương là gì? Nhìn vào ánh mắt đầy sự lo lắng của bố mẹ tôi bất giác có câu trả lời: “Lần đầu tiên tôi nhận ra yêu thương là phải hành động thay vì nói những lời vô nghĩa”. Đúng vậy, chỉ có hành động mới chứng minh cho tình cảm của đối phương rõ ràng nhất bởi vì nói mà không làm chẳng khác gì lời nói dối. Những năm tháng qua bố mẹ vẫn luôn yêu thương tôi hết lòng chỉ là cách thể hiện của họ chưa đúng, chưa đủ để tôi nhận ra điều này sớm hơn.