Lần đầu tiên ... tôi muốn biến mất

Bài dự thi số 153

Lần đầu tiên ... tôi muốn biến mất

Mới hôm qua thôi, buổi nhỏ cùng xóm tôi đã tự tử, em chọn giải thoát cho bản thân ngay tại ngôi nhà em sinh ra và lớn lên chỉ bằng đoạn dây ở tuổi 15. Em còn chưa bước vào khoảng thời gian thanh xuân đẹp nhất đời cấp ba. Em đi mãi mãi bỏ lại sau đó thật là xót xa, tiếc thương của gia đình, bạn bè và mọi người. Nghe tin tôi làm ngơ, bí mật mà tôi cố gắng cất giữ lâu nay mở ra. Tôi nghe được lòng mình đang gào thét và vỡ òa. Chứng kiến ​​tất cả đau đớn và hối lỗi mọi người, ngay lúc này tôi thấy mình thật có thể may mắn. Tôi đã thấy quá khứ của bản thân qua em!

Tôi là đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường. Tôi chăm ngoan, học giỏi có đủ đầy sự chăm sóc, yêu thương của gia đình bạn bè và thầy cô. Một cuộc sống đầy màu hồng với cái nhìn của mọi người cũng là cuộc sống mà bao người mong ước. Nhưng với tôi thì không, chả biết tự bao giờ những cảm xúc tiêu cực đó xuất hiện và lấp đầy tâm trí tôi nó đẩy ngã tôi xuống vũng lầy. Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, không một ai hiểu, không một ai cảm nhận được ư? Tôi tự hỏi là do tôi diễn quá tốt hay do chẳng ai thật sự quan tâm tôi? Họ luôn cho rằng một đứa trẻ chỉ biết ăn với học thì có gì mà phải lo lắng và nghĩ nhiều. Bạn có thể cho rằng khoảng cách thế hệ là lý do cho sự xung đột trong gia đình nhưng rồi bạn nhận ra không phải hoàn toàn. Tôi hiểu được điều đó khi không nhận được sự tin tưởng của bố mẹ, họ cho rằng những gì tôi đạt được là điều hiển nhiên và tôi phải như vậy. Họ cho rằng họ đã có thể thấu hiểu tôi và kiểm soát được hành động cũng như cảm xúc của tôi. Mọi sự phản kháng, lời kêu cứu của tôi lúc này được họ định nghĩa bằng hai chữ “trẻ con”. Bên cạnh đó là sự xa lánh và khó chịu từ người chị gái, với chị tôi là đứa trẻ không nên xuất hiện. Ngôi nhà đúng ra là nơi ấm áp nhất giờ đây bỗng thành nơi áp lực và mệt mỏi nhất. Cảm xúc tiêu cực đó lấn át và ảnh hưởng lớn đến tinh thần tôi ngay lúc này. Người bạn tốt ngày nào bỗng đổi thay, đâm một nhát thật sâu và dìm tôi xuống bằng nước bọt. Tôi chấp nhận chuyển lớp, bước vào một môi trường mới tốt hơn nhưng cũng áp lực hơn. Mọi thứ gần như xa lạ và nằm ngoài tầm với của tôi, tôi lạc lõng và hèn mọn với bạn bè, thầy cô. Bị lời nói vô căn cứ, những định kiến xã hội làm tổn thương nhưng tôi lại nhận mọi sai lầm về phía bản thân, tôi cố gắng thay đổi để làm vừa lòng người khác, để cho rằng tôi ổn và tôi đang rất tốt. Trong mắt mọi người giờ đây tôi thật hoàn hảo, đúng chuẩn “con nhà người ta”. Còn chính tôi, tôi lại sống trong áp lực, lo sợ và cô độc từ ngày này sang ngày khác.

Bỗng một ngày đẹp trời, không suy nghĩ, không vấn vương, không cảm xúc, tôi muốn buông bỏ tất cả. Lần đầu  ... lần đầu tiên tôi có suy nghĩ muốn biến mất khỏi cuộc sống bộn bề này mãi mãi. Và cũng là lần đầu tôi nhận ra rằng thì ra tôi đã sứt sẹo đến nhường này. Tôi đã quá mệt rồi, mệt mỏi với quá khứ hiện tại và tương lai. Tôi như một kẻ mù phát ra ánh sáng, họ thấy tôi sống rất tốt và ước ao được như tôi nhưng tôi lại không thấy được gì. Tôi có rất nhiều mối quan hệ nhưng ngay lúc này đây một người để chia sẻ và giãi bày tôi cũng không có. Tôi thật thảm hại đúng không? Chỉ một bước nữa thôi tôi sẽ bước qua cánh cửa bên kia mà không một ai hay, nhưng rồi ...  không làm được.

Một dòng suy nghĩ tràn về, tôi còn trẻ lắm, tôi vẫn chưa khám phá hết thế giới này? Và liệu khi tôi đi bố mẹ rồi người thân, bạn bè của tôi sẽ ra sao? Họ cũng không thể hiểu hết được tôi mà, họ sẽ đau buồn và dằn vặt nhường nào? Còn tôi, tôi liệu có được siêu thoát không hay lại đau khổ hơn trước? Rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ dồn dập tới, tôi tự tìm cho mình lý do cũng là đang tìm sự giải thoát cho bản thân. Tôi đã thắng và phần thưởng là tôi vẫn còn tồn tại trên thế giới này.

Tôi biến hóa lớn như thế nhưng đến bây giờ vẫn không một ai phát hiện ra. Nực cười đúng không? Nhưng không sao, tôi đã trở lại. Sau lần đầu tiên đó tôi đã dành thời gian để chắp vá và làm lành vết thương lòng này. Tôi đã vượt qua rồi còn bạn thì sao? Không cần biết bất kể lý do là gì nhưng nếu bạn đang muốn biến mất thì xin hãy nghĩ suy lại. Chúng ta còn tương lai rất dài ở phía trước, còn rất nhiều điều đang đợi chúng ta khám phá. Bạn có thể làm được, chỉ khi chiến thắng bản thân bạn mới có được hạnh phúc. Hãy biến mọi áp lực, suy nghĩ tiêu cực lúc này làm động lực, là bàn đạp cho sự phát triển và trưởng thành của bản thân. Hãy nghĩ đến quãng thời gian vui vẻ, hạnh phúc của bạn mặc cho ít ỏi. Hãy tìm cho mình lý do để tiếp tục sống, để tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc, để vì bản thân và mọi người xung quanh bạn.

Nay tôi đã có một cuộc sống tốt đẹp hơn, có tương lai tươi sáng và niềm vui tràn ngập, tuy đâu vẫn còn cảm xúc tiêu cực nhưng cũng đủ để tôi hiểu hơn về cuộc sống này. Lần đầu tiên đó tựa như một bước đệm nhỏ cũng như một bài học đáng giá cho tôi. Nó giúp tôi nhận ra giá trị của thân bản và giá trị của cuộc sống. Tôi đã đúng, từ khi suy nghĩ đúng sẽ có hành động đúng. Nên các bạn à, dù có sao thì cũng phải chống chọi với sống tiếp, phải vượt qua nỗi sợ hãi và bóng ma. Đừng vì giây phút nào hay những cơn mỏi mệt mỏi sống sót mà tiến lên, dừng lại và đánh mất tất cả. Cố lên. Tôi tin rằng bạn sẽ làm được.

Chúc bạn may mắn!