Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được công nhận

Bài dự thi số 97

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được công nhận

Có ai đó từng nói rằng : "Ai cũng mang trong mình hình hài đứa trẻ tổn thương trong thân hình người lớn trưởng thành”. Vâng, chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta cũng mang một nỗi niềm nào đó. Và tôi, một cô gái 21 tuổi cũng mang trong mình đầy rẫy những vết thương do những kí ức đau buồn gây ra.

Kể qua một chút, tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc. Nơi mà một nồi cháo gà bố mẹ nhường con phần ngon, nơi mà niềm vui đong đầy dù thiếu thốn, nơi mà tôi thấy bình an. Nhưng đó đã là quá khứ của 10 năm về trước rồi. Còn bây giờ đó là nơi mà một bữa cơm vẫn đông đủ nhưng không có niềm vui thậm chí là “cơm chan nước mắt”, nơi mà tôi chẳng còn thấy bình an nữa, … Bởi lẽ bố tôi đã không giữ lời hứa chung thuỷ với mẹ tôi nữa. Với linh cảm của một người phụ nữ, mẹ tôi đã phát hiện ra mối nguy cơ đe doạ tới hạnh phúc của gia đình mình. Ban đầu chỉ là những cuộc cãi vã, khóc lóc rồi những cuộc can thiệp của đôi bên gia đình… Có những lúc bị đẩy lên đỉnh điểm, tôi lo sợ gia đình sẽ tan nát. Và vì để không phiền lòng mẹ tôi, tôi đã ép mình thành “một bà cụ non”, một đứa trẻ hiểu chuyện và trưởng thành để mẹ không phiền lòng. Dần dần tôi trở nên yếu đuối, vì chứng kiến những cuộc cãi vã của bố mẹ mà mình chẳng làm gì được, tôi bất lực và dằn vặt bản thân mãi. Lâu dần, tôi tự gặm nhấm nỗi đau của bản thân. Tôi dần thu mình trong nội tâm của mình và lén nhìn mọi thứ xung quanh. Chớ trêu thay, người đời chẳng để cho đứa trẻ như tôi được yên. Họ cứ hồn nhiên hỏi tôi rằng : ”Dạo này gia đình ổn chứ?”, “Bố mày dạo này thế nào?” và hàng vạn câu hỏi đầy ý tứ khác. Họ cho rằng một đứa trẻ như tôi sẽ không tổn thương chăng? Họ chẳng biết được rằng đứng trước những câu hỏi như thế tôi như chết lặng, con tim nhói lên, và khoé mắt cay cay. Tôi chỉ biết cười trừ và trả lời: “Vẫn bình thường ạ”. Cứ thế, lâu dần tôi dần sợ gặp mọi người và sợ hãi khi thấy họ chú ý đến tôi. Tôi dường như muốn tách mình ra khỏi đám đông vào chui vào áo lớp áo giáp do chính tôi tạo ra. Tôi tạo cho mọi người cảm giác rằng tôi khá tự tin và năng động. Nhưng thực ra, tôi rất tự ti và hướng nội. Nhiều lúc, tôi thấy mình thật mâu thuẫn. Nhất là muốn được mọi người yêu thương nhưng lại nghĩ rằng mình không xứng đáng được yêu thương. Và tôi đã cố gắng làm mọi thứ một mình và sẵn sàng giúp đỡ một ai đó nhưng chớ trêu thay tôi lại không muốn làm phiền hay nhờ vả bất kỳ ai.

Tôi tưởng rằng cuộc đời tôi sẽ là màu xám. Nhưng rồi một luồng gió thổi qua tôi. Một luồng gió dễ chịu và ấm áp. Tôi dường như bị cuốn hút bởi luồng gió ấy. Luồng gió ấy chính là một người đàn ông người mà tôi may mắn gặp được. Và người ấy bây giờ là người bố thứ hai của tôi (xin phép gọi ông ấy là dad). Tôi yêu quý dad lắm. Bởi tôi luôn được tôn trọng và được chấp nhận dưới mọi hình thù dù cho nó có xấu xí như thế nào và quan trọng hơn cả là tôi được yêu thương. Đó là tất cả những mong muốn nơi người bố ruột của tôi. Tuy nhiên, tôi có một chút tiếc nuối vì bố nuôi tôi là “người của công chúng”. Dad có rất nhiều mối quan hệ và nhiều người con kiểu như tôi. Với bản chất tham lam của con người thì tôi muốn ông ấy dành thời gian cho tôi nhiều hơn. Nhưng rồi tôi nhận ra nhờ có ông ấy tôi có thêm nhiều mối quan hệ hơn, nhiều bạn bè hơn.Tôi cũng dần học được cách chia sẻ và hoà nhập cùng mọi người.Bỗng cách đây 2 ngày, nhà tôi có cỗ và tôi mời dad tới nhà chơi. Sau một hồi nói chuyện, dad đột nhiên nói với mọi người trong đó có gia đình và hàng xóm của tôi rằng dad rất quý trọng tôi và nhận tôi là con. Câu nói đánh động tới tôi nhất là có thể mọi người trong nhà tôi không quý trọng tôi nhưng dad quý trọng tôi. Tôi như vỡ oà và rơi những giọt nước mắt hạnh phúc vì một người đứng lên công nhận tôi trước mặt mọi người. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thấy mình được trân trọng từ một người chẳng máu thịt ruột rà.

Qua câu chuyện của tôi, tôi muốn nhắn nhủ và lan toả thông điệp tới những người đang đau khổ hay bị tổn thương bất kỳ trên thế giới rằng: "Sẽ có người trân trọng và yêu thương bạn dù cho bạn cảm thấy mình vô dụng đi chăng nữa”. Chúc các độc giả đọc được bài viết của mình luôn tích cực và trân trọng bản thân mình vì bạn xứng đáng.