Lần đầu tiên ... rơi nước mắt?

Bài dự thi số 117

Lần đầu tiên ... rơi nước mắt?

Tình đầu hay tình cuối. Liệu tình đầu cũng như tình cuối được không?

Còn gì đau hơn là một kẻ thứ ba? Còn gì đau hơn khi một đóa hoa đã nở trong tim?

Lần đầu tiên biết yêu, làn đầu tiên biết nhớ, lần đầu tiên biết khóc đau đớn là như thế nào, tất cả những thứ ấy đều gói gọn vào năm mười tám tuổi đầy hoài bão và ước mơ của tôi.

Gửi anh, mối tình đầu của tôi ...

Được quen biết và trở thành cô bạn thân của anh chính là một điều tuyệt vời trong cuộc đời tôi, cảm ơn anh đã luôn ở bên tôi, luôn mang đến cho tôi những xúc cảm của cuộc đời này. Một lần nữa, cảm ơn đã từng là ánh dương trong cuộc đời u ám của tôi.

Anh nhớ không? Ngày ấy, ngày mà chúng ta lần đầu tiên gặp mặt tại sân trường, lần đầu tiên đôi ta ấn tượng về nhau – cặp đôi quên mang sách đi học. Đã qua bao nhiêu năm, tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày ấy, ngày mà con tim tôi đã không nghe theo lí trí của mình.

Anh nhớ không? Lần anh tham gia đội tuyển bóng rổ ở trường và tranh suất vào đội tuyển chính thức ấy, anh bị người khác chơi xấu nhưng lại ấm ức mà chịu đựng. Nhớ không tôi từng đi gặp huấn luyện viên và cậu bạn ấy làm cho ra lẽ, nhớ không tôi anh từng nổi giận với những cô gái hâm mộ của anh nhưng lại nắm tay tôi khóc thút thít như một đứa trẻ.

Anh nhớ không? Mùa hoa phượng nở, mùa hoa phượng nhẹ nhàng rơi xuống vai áo anh, mùa hoa anh ngờ nghệch tặng cô bạn thân của mình cánh hoa phượng làm vật kỉ niệm tình bạn đôi ta. Thật là lạ, vì sao tôi vẫn nhớ những ngày ấy? Có lẽ là vì cái cảm giác chờ mong, hi vọng rồi nửa tin nửa ngờ làm tôi lâng lâng nhớ mãi về những khoảnh khắc ấy. Anh tốt với lắm, anh làm tôi tin vào một câu chuyện tình yêu ngọt ngào có cái kết đẹp như bao câu chuyện ngôn tình khác. Tôi tin sẽ có một ngày anh sẽ xem tôi hơn là một cô bạn thân khác giới nhưng có lẽ ... tôi đã nhầm.

Lần đầu tiên tôi đau, lần đầu tiên thấy anh say đến thế, rồi lại ngã vào lòng tôi nhắm đôi mắt lại. Tôi yên lặng, ngắm nhìn khuôn mặt của anh, nhiều lần nhìn gần như thế nhưng trong không gian tối không mây không trăng ấy anh lại đẹp đến vô thực. Lúc ấy tôi không thể nào quên, vì đôi ta được bên nhau, vì con tim anh đã trao cho một người khác.

Đau không? Rất đau. Mệt không? Rất mệt. Nhưng vì sao tôi vẫn lựa chọn làm một cố vấn tình yêu cho anh? Vì tôi không nỡ để người mình thương chịu đau, vì tôi thà đau đến chết, thà để con tim này bị bóp nghẹn đến khó thở cũng không thể để một giọt nước mắt nào lăn trên gò má anh. Anh hạnh phúc bên người con gái anh yêu, tôi lặng lẽ cùng anh vượt qua bao bão táp cuộc đời. Nếu được chọn lại lần nữa tôi sẽ làm vậy mà không một hối tiếc.

Có ngu ngốc không khi tự mình diễn trong một vở tuồng không một bóng người, đã bao giờ khóc vì tủi thân và ấm ức chưa? Chưa, tôi chưa từng khóc vì tính cách tôi đó giờ nghĩ rằng khóc không cần thiết. Dù ngàn lần bị anh gắm con dao sắc lẹm vào tim nhưng tôi vẫn chưa từng khóc. Anh đau khổ chia tay người anh yêu nhất, anh trượt dài trên con đường tình cảm của mình. Anh từ một chàng trai chính trực, hoạt bát thành một tên không rượu chè thì cũng hút thuốc ở độ tuổi đôi mươi ấy. Anh biết không, nhìn anh như vậy tôi đã suýt nữa khóc, đã đau lòng đến tột độ muốn thay anh chịu bao nỗi khổ ấy. Vì vậy mà tôi đã đưa ra quyết định sai lầm nhất của cuộc đời mình vào chính thời điểm nọ.

Anh – người khiến tôi quay lưng với cả thế giới, đã quay lưng với tôi khi cả thế giới quay lưng.

Là tôi đã yêu sai người hay do tôi không đủ chân thành với anh?

Tôi không thể quên đi những mật ngọt mà anh đã thốt ra rồi để tự trách rằng là tôi ngốc nghếch tự làm tổn thương chính mình.

Anh đã từng thực tâm yêu tôi bao giờ chưa?

Có lẽ là chưa vì thứ anh muốn đơn giản là một mối tình để bù đắp khoảng trống trước kia của anh, anh muốn khoe với cả thế giới này biết rằng anh đã một người yêu anh thật lòng.

Khi tuyệt vọng, tôi cầu cứu anh, chỉ mong rằng được nhận một chút quan tâm ít ỏi như cách anh ân cần chăm sóc cho người cũ, ngược lại anh đã làm gì? Nhìn tôi bằng ánh mắt ghét bỏ, chua cay dành cho kẻ hết giá trị lợi dụng.

Tôi từng mơ đến một mối tình tuyệt mỹ, đẹp đẽ ở tuổi thanh xuân xinh đẹp nọ, tôi từng mong rằng đôi ta sẽ viết nên nhưng trang giấy mật ngọt của tình yêu. Tất cả chỉ là đã từng, là những nghĩ suy ngờ nghệch chẳng bao giờ thành hiện thực bởi vì chính anh đã xé nát những trang giấy ấy ... À không, là anh đã phá hủy toàn bộ câu chuyện ấy.

Khoảnh khắc anh cầu xin tôi quay lại chính lần đầu tiên tôi rơi nước mắt ... vì có lẽ anh không biết trong tim tôi đã có một đóa hoa ...

Thôi thì đôi ta dừng lại tại đây, hãy giải thoát cho nhau được không? Đừng dằn vặt nhau nữa. Mong rằng đôi ta thoát khỏi nhau và tìm được bình yên cho chính mình. Mong rằng tôi sẽ không thấy những lần anh níu kéo tôi bằng tình yêu chân thành như những lần tôi cầu cứu anh ngày ấy.

Một đóa oải hương đã nở trong tim tôi, cánh hoa rơi lả tả nhuộm máu tanh ...

Tử đinh hương nhè nhẹ bay trong cơn gió

Nhãn, chủy thần người lấp ló sau tử đằng hoa

Xuân sang nhộn nhịp khắp phố phường

Hay đông tàn lạnh lẽo có người cạnh bên

Đôi ta là tình đầu hay tình cuối?

Câu chuyện tình yêu nào cũng nên có một cái kết thúc, chúng ta cũng vậy, ...

Thuần Yên