Lần đầu tiên nói cảm ơn ba ...

Bài dự thi số 31

Lần đầu tiên nói cảm ơn ba ...

Trước năm lớp 11, tôi luôn tự hào về gia đình tôi, bạn biết sao không?

Tôi tự hào vì mình có cả ba lẫn mẹ. Tôi tự hào vì mặc dù nhà tôi khó khăn nhưng luôn yêu thương nhau. Tự hào cả về nghề nghiệp của ba mẹ nữa. Nhớ hồi đó, cứ vào mỗi buổi chiều tà, lại thấp thoáng bóng dáng của một cô bé luôn ngóng trông ba mẹ đi làm về. Tại sao lại ngóng trông? Vì để có thể tìm được một cuốn truyện có thể đọc được trong đống giấy vụn mà ba mẹ thu mua. Hay cũng là vì để có thể kiếm được món đồ chơi xinh xinh mà người khác không cần. Và rồi người mẹ hiền lành luôn phải nghiêm khắc để dạy dỗ đàn con lại la lên rằng:

-  Có cái gì mà nhặt? Đi đi! Vào nhà mà chơi. Bẩn hết áo quần thì ai giặt đây?

Nghe vậy tôi ráng lắm nhưng vẫn cố níu kéo, năn nỉ mẹ:

-  Con giặt mà. Không bẩn mô. Toàn là truyện hay không đọc thì phí.

Mỗi lần như vậy ba tôi chỉ biết lắc đầu và cười trừ. Tôi yêu công việc của ba mẹ lắm. Vì nó nuôi chị em chúng tôi lớn lên và còn cho chúng tôi rất nhiều truyện tranh, đồ chơi mà có lẽ với hoàn cảnh khó khăn của gia đình tôi lúc ấy chẳng thể nào có được.

Cuộc sống cứ trôi êm đềm như vậy. Dưới sự bao bọc của ba me, trong đôi mắt của tôi lúc đó cuộc sống thật tuyệt, nó tràn ngập màu sắc và đầy ắp yêu thương. Tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được làm con gái của ba mẹ. Nhưng mà bạn biết không, tất cả những điều mà tôi ngỡ là tốt đẹp mãi mãi thì bỗng nhiên nó lại vụt mất kể từ ngày ba tôi qua đời vì đột quỵ.

Tối trước lúc ba mất, tôi bảo ba rằng:

-  Ba mai con học nghề. Ba kiếm cho con mấy nhánh cây với nghe.

Dường như lúc này ba thấy quá mệt hay sao ý. Ba từ chối và bảo tôi tự kiếm. Nghe vậy là tôi dỗi lắm. Tôi nghĩ: “Sao ba không lấy cho mình mà bắt mình lấy. Nhờ ba tí mà ba cũng không mần.” Thế là tôi bảo với ba rằng:

-  Ba thật là. Con nhờ một tí mà cũng không làm. Tức quá. Không nói chuyện với ba nữa.

Vậy là tôi quyết tâm tỏ rõ thái độ tức giận của mình. Suốt cả tối, tôi không thèm nhìn ba cũng chẳng chịu nói chuyện. Nhưng sáng hôm sau khi thức dậy, bạn biết sao không? Người ba thân yêu của tôi, trong lúc tôi còn say giấc ngủ đã đi kiếm cho tôi mấy nhánh dâu thật đẹp. Đã vậy lại còn gói lại cẩn thận nữa chứ. Thấy vậy tôi vui lắm, định nói cảm ơn ba nhưng lại nghĩ: “Tối qua, mình mới dỗi ba. Giờ mà nói sợ bị ba cười. Nên thôi vậy, để tối rồi nói không nói giờ mất mặt lắm.

Tan học, tôi hí hửng về nhà, thay quần áo và chơi game. Trong lúc chơi, tôi chợt nghe tiếng ngáy của ba rống to lên. Tôi buồn cười lắm định đợi xíu ba dậy rồi chọc ba. Đột nhiên mẹ tôi kêu lên.

-  Anh à! Răng rứa? Dậy dậy!

Tôi nghe có điều đó không ổn liền chạy tới giường ba nằm. Thấy ba đang co giật, tôi hoảng lắm cứ quýnh cả lên. Mẹ tôi thấy kêu hoài mà ba không tỉnh nên bảo tôi sang nhà bác nhờ bác chở ba đi viện. Tôi tức tốc chạy qua kêu bác liền, giọng lắp bắp bảo:

-  Bác ơi! Bác! Ba cháu ... ba cháu ... bị sao á!

Sau khi thay quần áo cho ba xong, cả nhà tức tốc đưa ba đi viện. Dượng tôi lấy máy chủ. Trên đường đi, cả đầu tôi cứ ong cả lên. Chỉ biết hi vọng là ba không sao. Lên đến tận thác bệnh viện, sau khi bác sĩ bảo rằng đồng tử không giãn nữa. Cả nhà ai cũng rớt xuống trầm lặng. Mẹ thì ngất lịm. In the point of that, all all it as crash! Trái tim tự nhiên đau. Đau! Đau lắm. Tôi mơ không biết gì nữa, chỉ biết người ba mà tôi luôn tự hào khoe khoang với mọi người vì làm cái gì cũng giỏi, luôn giúp đỡ người khác, luôn quan tâm hướng dẫn tôi, nhắc nhở tôi mỗi khi làm bad time đâu còn nữa. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được thời gian nó trân trọng và trân trọng. Những lời cảm ơn muốn nói với ba trong rất nhiều câu chuyện ở rất nhiều thời điểm nhưng lại làm dự án không nói lại những cơ hội được thể hiện. Có lẽ bạn không tin nhưng tôi là một con gái đến tận lớp 11 mới cất tiếng nói lời cảm ơn với ba. Một câu nói mà bình thường ở độ tuổi đó phải ra cả hàng trăm lần hay nói nhiều lần. Đến lúc đó nói ra thì sao? Ba có nghe không? Nó có nghĩa là gì? Lần đầu tiên nói lời cảm ơn với ba lần cuối cùng được nhìn thấy ba? Tôi hối hận thật rồi nhưng chẳng còn cơ hội nữa. Cho đến hiện tại nhắc lại câu chuyện này hối hận vì tôi không hề phơi bày. Chỉ muốn nhắc lại bạn hãy trân trọng những gì mình đang có, đừng để mất công đi rồi mới hối hận. Chỉ muốn với ba rằng “Cảm ơn ba vì người yêu thương nuôi nấng người con, người dạy dỗ con. Cảm ơn ba vì những sự việc hi sinh thầm lặng đối với những đứa con gái bất hiếu. Cảm ơn ba vì tất cả. Yên nghỉ nhé ba. Người mà con luôn kính trọng."