Lần đầu tiên học cách yêu gia đình

Bài dự thi số 187

Lần đầu tiên học cách yêu gia đình

Khi nghe đến ba chữ "lần đầu tiên", ai trong chúng ta cũng có những cảm xúc lạ thường. Có người nghe đến ba chữ "lần đầu tiên" sẽ nghĩ ngay đến mối tình đầu tiên, lần đầu vì người ấy mà dốc hết tâm can thương họ, cũng là lần đầu đem cảm xúc của mình đặt vào cuộc đời họ. Có người lại nhớ đến lần đầu chia tay, có người nhớ đến lần đầu xa nhà, xa quê hương … Dẫu là đau buồn hay hạnh phúc thì những câu chuyện mang lên mình cái mác lần đầu tiên cũng làm người ta bồi hồi, bâng khuâng …

Có người sau khi trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, bắt đầu nhìn lại những gì đã qua. Là những câu chuyện đã xảy ra, là những người đã gặp gỡ, là những cuộc hội ngộ, những cuộc chia xa … Mỗi người sau khi nhìn lại những gì trong quá khứ, đều có những cảm xúc khác nhau. Nhưng họ giống nhau ở một điểm, đó chính là trân trọng và yêu thương những người trước mắt, đặc biệt là gia đình.

Gia đình là cái nôi của ta, từ khi ta sinh ra cho đến khi ta già đi, và lìa xa nhân thế. Gia đình vẫn ở đó. Gia đình có ba, có má, lúc nào cũng trông ngóng những đứa con đi học, đi làm về sau một ngày dài để về ăn chung một bữa cơm. Một bữa cơm dưới ánh đèn vàng ấm áp, trên bàn có đủ các món, đủ vị. Vị mặn của thịt kho, vị ngọt thanh của canh rau mồng tơi, quan trọng là một bát cơm trắng nóng hổi thơm phức. Và những cuộc trò chuyện rôm rả sau một ngày dài ở trường học, ở văn phòng … Sau một ngày dài, người ta chỉ muốn về nhà, có vòng tay của ba, có mùi thơm từ món ăn má nấu, người ta liền thấy nhẹ nhõm, bình yên trong tâm hồn.

Cuộc sống này không chỉ có ngọt ngào mà còn có cay đắng. Có những sự oan ức, những sự bất công, những nỗi buồn, hay đơn giản là chúng ta sẽ có những ngày xui xẻo, tâm trạng không tốt … Những ngày như vậy chúng ta làm việc gì cũng không vừa ý, làm gì cũng cảm thấy mệt mỏi.

Sống cùng nhau không tránh những lúc chúng ta xảy ra xung đột. Xung đột này có thể đến từ những bất đồng trong chính gia đình, cũng có thể bắt đầu từ những chuyện không hay ngoài xã hội. Chúng ta lại đem những bực tức về chính ngôi nhà và trút giận lên cha mẹ chúng ta. Có người sẽ tự hỏi rằng nếu tôi không đem những bực tức đó về nhà, thì tôi đem đi đâu đây, tôi dồn nén riết sẽ có ngày tôi trầm cảm mất. Đúng, chúng ta không sai. Vì Nhà, là nơi mà chúng ta có thể được làm chính mình, chúng ta dễ dàng thể hiện cảm xúc vui buồn của mình. Nhưng, chúng ta sai khi chúng ta đem những bực tức đó trút giận lên chính cha mẹ của mình.

Mỗi khi cãi vã, chúng ta – những người con thường hay nhận ra lỗi sai của mình, khi mình đã quá nặng lời với chính cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta không kiểm soát được lời nói hay thậm chí là hành động của mình. Chúng ta không biết rằng cha mẹ cũng đang rất buồn. Buồn ở đây không phải là không dạy được con mà buồn vì con mình đối xử mình tệ quá …

Nhiều lúc ta hay tự hỏi bản thân rằng sao ta có thể niềm nở đối với người ngoài, có thể cười tươi trò chuyện những vấn đề mà chính chúng ta cũng không hứng thú. Nhưng khi về nhà, ta lại trút hết mọi thứ lên cha mẹ ta. Mình đã từng là một người như vậy …

Lúc đó, chắc là còn trẻ, cũng có thể là bồng bột … Bản thân mình đã dùng những lời nói không hay dành cho cha mẹ. Lúc mình đã bình tĩnh lại, thì mọi thứ đã không thể vãn hồi. Chỉ căm ghét bản thân phải chi lúc đó có thể giữ bình tĩnh, có thể bình tâm lại …

Dạo ấy, mình lướt facebook và thấy có nhiều câu nói hay về gia đình lắm. Sau này, mỗi lần khác quan điểm, mỗi lần xảy ra xung đột. Mình đều tập cách bình tĩnh mà trò chuyện cùng cha mẹ. Lúc đầu, thật sự rất khó khăn, nhưng khi quen rồi, bạn sẽ thấy cha mẹ chúng ta cũng đang dần giống như một đứa trẻ vậy. Cần được bảo vệ, cần được chở che.

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đều hối hả. Mọi người hối hả đi làm, tan làm, hối hả đi học, tan học. Rồi lại hối hả yêu đương, hối hả kết hôn sinh con. Chúng ta hối hả vì sợ không bắt kịp thời đại, sẽ bị lỗi thời, không cập nhật được những drama mới nhất … Nhưng lại quên mất rằng, Nhà đang có hai người ngày ngày vì ta mà mò mẫm cách xài điện thoại thông minh, học cách tiếp cận mạng xã hội.

Chúng ta đều không được chọn nơi mình sinh ra.  Nhưng chúng ta có thể chọn cách nhìn như thế nào … Mỗi khi mất bình tĩnh với cha mẹ vì cha mẹ không biết cách sử dụng đồ điện tử thông minh, chúng ta hãy nhớ đến thời thơ bé, chính cha mẹ là người chỉ dẫn chúng ta cách cầm đũa, muỗng, cách đi những bước đi chập chững đầu tiên.

Hãy yêu thương họ nhiều hơn mỗi ngày nhé. Vì chúng ta cũng là những người lần đầu làm con mà, phải không?

Families are like music, some high notes, some low notes, but always a beautiful song.