Lần đầu tiên Em tan trong em

Bài dự thi số 265

Lần đầu tiên Em tan trong em

Vỡ tan

Đã có những lúc em chìm sâu trong cơn mộng mị vây quanh bởi những nỗi buồn sâu hun hút đầy trỗng rỗng và sợ hãi. Em vẫy vùng trong biển nước mắt của chính mình, mỗi lần muốn giải thoát, em như người đuối nước mất lý trí cố vươn tay ra nắm lấy tất cả những gì có thể. Em đã bắt lấy những ý nghĩ tích cực độc hại nó như ánh sáng nhạt nhòa đỏ thẩm nhuộm lấy bầu trời hừng đông trong chốc lát rồi biến mất trong màn đêm thăm thẳm. Bất lực để mình mục rỗng và héo mòn, nhìn vào gương trong sự phản chiếu ảnh ảo đó giương đôi tay thử nắm bắt lấy chính mình nhưng em bật khóc khi vẫn gương mặt ấy nhưng em không phải là em. Em trở thành kẻ xa lạ với chính em.

Em như miếng bánh mì khô khốc, mà ai ăn cũng sẽ mắc lại giữa cổ họng mà chỉ muốn uống vội ngụm nước để cuốn trôi đi cục nghẹn còn thở. Cái khao khát đó cũng chính là khao khát được đổ đầy, được thẫm đẫm sự yêu thương trong em. Lần này em lựa chọn thả mình rơi vào mộng tưởng ngọt ngào mà em tự vẽ ra trong đầu mình. Em đắm chìm trong sự mê man của những sự ảo ảnh đẹp đẽ về cuộc sống, tình yêu. Nhưng nó khiến em nhanh chóng cảm thấy mình như vỡ tung vì em sợ em sẽ biến mất trong hiện thực.

Đúng vậy, em chưa bao giờ sống ở hiện tại, em mãi đắm chìm trong nỗi sợ tương lai, nỗi buồn quá khứ, và ảo mộng về hiện thực. Em chạy, chạy, chạy, ngụp lặn, vẫy vùng, kiệt sức, khóc, đổ gục, bất lực, để rồi cuối cùng em vỡ tan thành nghìn mảnh.

Tan trong ánh sáng

Em học cách gom nhặt từng mảnh vỡ, sắp xếp và hàn gắn chúng lại. Trong quá trình đấy sẽ có lúc những mảnh vỡ găm vào da thịt khiến em muốn tiếp tục chạy trốn. Nhưng em biết so với bị bóp nghẹt thì cũng chẳng đáng gì. Từng bước, từng bước một em đến gần với chính mình. Khoảnh khắc em chạm đến mình - em cảm nhận được EM như mảnh da mới bị trầy đang kết vảy, sờ ngoài thì xù xì và khô cứng khiến em không kiềm được cảm giác gỡ nó ra nhưng càng gỡ thì máu càng chảy và càng lâu lành. Nó sẽ tự thân lành như cách em tự chữa lành mình vậy.Em trò chuyện với chính em bằng cách viết thư cho chính mình,em xưng em vì nó khiến cảm thấy nhẹ nhàng và yêu thương. Em học cách buông bỏ ,thả mình xuống nghỉ ngơi đúng nghĩa giữa sự vội vã bộn bề xuôi ngược – em hiểu mình cần nó thay vì lo sợ mình lãng phí thời gian mà chạy vội để rồi rút cạn sức lực. Em muốn ít lại, cho đi nhiều hơn nhưng lại đủ đầy và trọn vẹn. Em lan tỏa sự yêu thương, để cho ánh sáng tan vào, xuyên qua là chất kết nối những mảnh vỡ của trong em. Em biết ơn vì tất cả, trân trọng sự hiện diện của chính em. Em yêu Em - thứ tình yêu ngọt ngào và lãng mạn như bản tình cảm nơi em nhảy với chính em, nơi em và em hòa vào nhau.

Lửng lơ

Lần đầu tiên em cảm nhận được trái tim mình còn đập, hơi thở ấm nóng của chính mình, nụ cười rực rỡ và vẻ đẹp từ tâm hồn trong lành khiến em nhẹ tênh, lơ lửng. Lần đầu em thấy mình rực rỡ. Em như người trên mây với tình yêu cảm giác lâng lâng, tự khúc khích cười, không tin vào sự thật khi mình có thể tìm thấy người yêu tuyệt vời đến thế. Chính vì lần đầu tiên nên nó đầy lạ lùng, nó khiến em rùng mình trong sự vui sướng. Em - một em trọn vẹn,đủ đầy nhưng lại nhẹ nhàng như đám mây lửng lơ trên bầu trời. Em tan vào ánh sáng, ánh sáng của tích cực, của sức sống.

Lần đầu tiên trọn vẹn – ánh sáng của hừng đông rực rỡ cháy lên. Đây không phải là cảm giác có thể kéo dài mãi mãi sẽ sớm thôi nó sẽ vụt tắt. Nhưng sau khoảnh khắc đấy em biết mình sẽ SỐNG. Khoảnh khắc ấy tuyệt đẹp nhưng tận cùng trong em không mong muốn nó sống lại thêm lần nữa. Vì để có được cảm giác tìm lại chính mình ấy em đã vỡ vụn, đã đau đớn, rồi gom nhặt em không nghĩ mình đủ sức, đủ mạnh mẽ thêm một lần nữa.

Thư cho em

Em thân thương ạ,

Sau tất cả cuối cùng em cũng đã có thể cười rạng rỡ, cảm nhận sự tươi đẹp của cuộc sống mình. Em à, hãy cố gắng cảm nhận từng khoảnh khắc một cách tròn đầy nhé. Em xứng đáng với tất cả em ạ.

Nhưng em à, rồi ai có thể biết ngày mai điều gì sẽ đến với mình. Em à, dẫu biết sẽ có lúc em lại lạc lối, hoảng sợ, đau đớn nhưng rồi em sẽ học cách đối diện và xử lý nó. Nếu nó làm em đau hãy cứ khóc thật to. Em biết mà thật may mắn vì chúng ta còn có thể khóc để biết chúng ta còn có một trái tim tràn đầy tình thương. Nếu em cần nghỉ ngơi hãy cho phép bản thân thong dong một chút. Em biết rõ điều đó mà, biết là em vẫn có những nối buồn những nỗi sợ chưa bao giờ có thể vượt qua được nó vẫn chai lì hiện diện. Nhưng em à, chẳng phải em đã quen với nó rồi sao. Đừng để mình nhảy xuống cái vực đấy một lần nữa, hãy giữ lấy mình, hãy trân trọng lấy mình. Sẽ còn có nhiều thử thách,nhiều sự chuyển đổi mà em sẽ phải học cách làm quen, sẽ có những điều trong em thay đổi nhưng hãy cố gắng trò chuyện với chính mình. Sẽ không có điều tốt nhất, cũng chẳng có điều hoàn hảo nhất chỉ có điều phù hợp nhất với mình thôi em ạ. Hãy đối diện với tất cả mọi điều từ tận sâu trong tâm hồn, chấp nhận chính mình sau tất cả em sẽ lại cười rạng rỡ, cảm nhận sự tươi đẹp của cuộc sống mình. Em à, hãy cố gắng cảm nhận từng khoảnh khắc một cách tròn đầy nhé.

Em không cô đơn, em luôn có em trong em bên cạnh. Hãy trò chuyện, san sẻ, vỗ về lấy chính mình.

Yêu em - người phụ nữ nhỏ bé của tôi ạ.