Lần đầu tiên của những lần đầu tiên ...

Bài dự thi số 46

Lần đầu tiên của những lần đầu tiên ...

Một bức ảnh, tôi vô tình thấy trên Pinterest, một chút cảm giác và sự ẩn giấu. Ví như mình hòa vào cái màu xanh ngát của cuộc đời, không quá nổi bật, khác biệt một chút nhưng lặng yên.

Những năm tháng trưởng thành trong chóng vánh, lần đầu đặt bút viết những dòng văn đầu tiên. Thú thật, tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình có thể viết những dòng buồn man mác đến thế? Chỉ mập mờ trong ký ức là những dòng cảm xúc lẻ tẻ về rất nhiều điều chẳng thể diễn tả bằng lời… Lần đầu tiên tôi viết là như thế!

Khi ngòi bút của tôi được chạm vào trang giấy, những dòng cảm xúc trong lòng được trải dài thành con chữ, tôi cảm thấy mình như được sống lại. Dòng chảy của văn chương rạo rực trong lòng tôi, có lẽ là một nguồn bất tận về cuộc đời này, chìm nổi ở những góc khuất chẳng ai hay. Tôi trầm mình trong những dòng suy nghĩ về một miền xa xăm, tôi bắt đầu chạm vào những thứ tôi chưa từng chạm.

Lần đầu tiên, tôi thấy hơi thở của mình làm mờ chiếc kiếng trong đêm lạnh. Lần đầu tiên, tôi chụp một tấm ảnh về chú chim nhỏ bên ngoài bầu trời rộng lớn. Lần đầu tiên, tôi nốc một ly rượu và trải lòng những câu chuyện đời thường với một người xa lạ thân quen. Lần đầu tiên, tôi nghe thật kỹ những câu từ trong tình khúc của Ngô Thụy Miên vào một ngày mưa tầm tã ...

Tôi chẳng nhớ mình đã viết nhiều thứ như thế nào! Có những dòng viết rồi lại bỏ đi, có những dòng viết rồi lưu lại và khắc sâu vào tiềm thức. Cảm xúc thúc đẩy ngòi bút của tôi viết về mọi thứ, những nỗi buồn và vết hoen về một thời đã xa ... Lần đầu tiên khi đặt bút viết, tôi hiểu cuộc đời mình muốn gắn liền với nó, tôi muốn trở thành một người bạn tâm giao và trung thành. Tôi từng cảm thấy dòng văn mình thật tệ và chẳng tự tin mấy khi viết. Mẹ bảo với tôi: " Sao con viết những điều buồn quá vậy?", thật tình tôi cũng chẳng biết! Tôi viết theo cảm xúc, cảm xúc đến liền cặm cụi viết, rất ngẫu nhiên. Tôi không chăm chút sâu sắc cho dòng văn, càng cảm thấy cái màu của nhân tạo chẳng bằng ta để tự nhiên một chút, cảm giác phong trần một chút sẽ lưu dấu ấn nhiều hơn. Tôi bắt đầu tự tin khi tôi hiểu, tôi viết bởi vì tôi yêu nó, tôi không viết theo trào lưu, càng không viết để lấy lòng người đọc. Tôi chọn hữu duyên, nếu có duyên thì sẽ có người cảm nhận được câu chữ của mình.

Và trong đó, tôi thấy tôi yêu cái đẹp nhiều như thế nào! Tôi vẫn luôn mặc định khi tôi viết về một nét đẹp nào đó, nó sẽ lưu lại thật sinh động trong tâm trí của tôi. Lần đầu tiên khi tôi thấy một vẻ đẹp trong sáng và đầy ưu tư của người con gái tôi thương, đây có lẽ là một vẻ đẹp tôi nguyện đắm mình mãi trong đó và nguyện một đời chẳng thoát ra. Khi đặt bút viết, tôi liền nhớ đến đôi mắt sâu của cô ấy và những ngôn từ ngẫu hứng mà cô ấy dùng. Cũng là lần đầu tiên, tôi rũ bỏ những nguyên tắc câu từ chỉnh chu và những dấu cách dòng cứng ngắt.  

Lần đầu tiên tôi viết chính là khởi đầu cho những lần đầu tiên khác trong đời. Dù chẳng có những điều hào nhoáng viết thành lời văn để câu từ trở nên kiêu sa. Nhưng cái hương vị chính mà tôi muốn là những nét bình dị nhất, điều tôi thích vô cùng! Tôi chỉ có thế thôi!