Lần đầu tiên có một người khiến tôi thương nhớ nhiều như vậy

Bài dự thi số 148

Lần đầu tiên có một người khiến tôi thương nhớ nhiều như vậy

Gần đây, câu thoại "I Love You In Every Universe" của Doctor Strange nói với Christine – người yêu cũ đang làm mưa làm gió trên mạng xã hội. Tôi chưa xem qua bộ phim "Doctor Strange In The Multiverse Of Madness" nhưng lại bị ấn tượng bởi câu thoại đậm chất ngôn tình trên. Bất giác, tôi nhớ anh – người khiến trái tim tôi loạn nhịp. Câu thoại đó tôi muốn dành cho anh: "em yêu anh ở mọi vũ trụ".

Khi ta mơ về điều gì đó thì ta đang thấy điều đó ở một vũ trụ khác. Vậy ở một vũ trụ khác, tôi và anh ấy đang hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi sống cùng nhau trong một ngôi nhà tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng. Buổi sáng tôi và anh cùng ăn sáng rồi đi làm, trưa về cùng nấu bữa trưa, cùng ăn, cùng dọn dẹp, cùng chăm sóc cho bé mèo của cả hai. Buổi tối, anh đàn cho em hát. Anh chơi guitar rất hay, giọng hát trầm ấm của anh đốn tim tôi từ lần đầu quen biết. Tiếc rằng, ở vũ trụ này, tôi không có được anh. Người ta nói: "Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ si tình". Trong mắt tôi, anh là chàng trai tinh tế, ấm áp pha một chút nhạy cảm của người học văn. Tôi không quan tâm anh có khuyết điểm gì, nếu có tôi cũng dễ dàng chấp nhận. Anh làm thơ rất hay, hầu như làm thơ là sở trường của anh. Trên trang cá nhân của anh chỉ chia sẻ thơ là chủ yếu.

Giờ đây tôi ngồi lục lại những thước phim của kỷ niệm cũ ra tua đi tua lại. Nhớ lại vào một tối mưa lạnh, anh voice đàn, hát cho tôi nghe. Chúng tôi trò chuyện với nhau rất nhiều, đa số tôi chủ động bắt chuyện với anh. Anh là tiền bối  chia sẻ nhiều kinh nghiệm học tập cho hậu bối như tôi. Người tôi thích trong mắt tôi hoàn hảo như thế, nhìn lại bản thân tôi – một cô gái bề ngoài không xinh đẹp, không có tài lẻ, học hành bình thường làm sao có thể xứng với anh được. Anh từng khiến bao cô gái chết mê chết mệt vì anh, trong đó có tôi. Tôi có thể tự tin tuyên bố với anh rằng: "Tuy bềngoài em không hoàn hảo nhưng em sẽ yêu anh theo cách hoàn hảo nhất".

Lần đầu tiên yêu một người mà mặt dày đến vậy. Tỏ tình anh không biết bao nhiêu lần, ôm ấp hy vọng sẽ có ngày mưa dầm thấm lâu, rồi anh sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Anh nhiều lần thẳng thắn góp ý khuyết điểm của tôi để tôi ngày một tốt hơn. Nhiều lúc anh nói thẳng quá làm tôi có chút tự ái trong lòng, nhưng nhờ những lời nói thẳng ấy tôi mới có động lực thay đổi tật xấu để có thể xứng với anh hơn. Tôi thích nghe anh nói những điều thú vị từ sách anh đọc. Tôi thầm nghĩ sau này anh trở thành thầy giáo dạy văn ắt hẳn học sinh sẽ trông đến tiết văn của anh cho mà xem. Tôi không có thói quen đọc sách trước kia, nhưng hiện tại ngành tôi đang theo học buộc phải đọc sách để tiếp thu những kiến thức mới phục vụ cho học tập, nghiên cứu. Tôi thường xuyên lên thư viện trường, thậm chí làm thẻ đọc sách ở thư viện tỉnh tôi đang sống để tìm sách về đọc. Anh như tượng đài lí tưởng trong tim tôi vậy, những kinh nghiệm anh chia sẻ với tôi, tôi đều ghi nhớ trong đầu.

Tôi yêu anh đến nỗi bạn bè tôi khuyên đừng theo đuổi anh nữa, anh không hề có tình cảm với tôi đâu, những lần bạn tôi nói như vậy tôi đều bỏ ngoài tai, tôi không dễ bị người khác dắt mũi. Cái tôi trong tôi rất lớn, dù người ngoài có cái nhìn khách quan hơn nhưng tôi cho rằng họ nhìn nhận vấn đề rất  phiến diện. Tôi yêu anh hết lòng, dù sau này anh không chấp nhận tình cảm của tôi đi nữa, tôi vẫn không hối tiếc. Ở bên anh tôi có cảm giác được che chở, được chăm sóc như thể anh là người yêu thật sự của tôi vậy. Nhưng tất cả giờ chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm ấy giết chết tôi từng giờ, từng phút, từng giây. Anh chưa một lần nói thương tôi, nhưng tôi vẫn thương anh, thương rất nhiều. Tôi chưa một lần tự thương lấy mình. Tôi thật ngốc đúng không?