Lần đầu tiên biết mình chẳng hiểu bản thân

Bài dự thi số 193

Lần đầu tiên biết mình chẳng hiểu bản thân

Vào những ngày cuối hè năm lớp 11, chuẩn bị cho một năm học cuối cấp đầy tiếc nuối. Thời gian này, hầu như ta được gặp bạn bè, thầy cô hết 70%. Còn lại ta lại về nhà học tiếp và ngủ. Tôi cứ cắm đầu vào học, học và học. Tôi là con mọt phim chính hiệu mỗi lần có phim mới là tôi thức suốt đêm. Khi lên 12 tôi cai nghiện phim tôi bỏ hẳn những bộ phim đã lưu sẵn vào ghi chú. Khi tôi bắt đầu bỏ hết những thứ sở thích tôi gọi là . Để bắt đầu chuẩn bị hành trang  cho kì thi THPT. Thì một ngày, thầy tôi đặt cho cả lớp tôi một câu hỏi: Sau này các em muốn trở thành một người như thế nào? Tôi im lặng và đặt câu hỏi cho chính mình: mày sẽ là ai trong cuộc sống này. Tôi đã không ngủ cả đêm để nghĩ về nó. Tôi chẳng biết mình muốn trở thành ai. Không biết mình sau này sẽ làm dì đây. Tôi mỗi khi nghĩ về câu trả lời này tôi lại bật khóc. Tôi không biết gì hết. Không biết mình sẽ là ai. Tôi không biết rõ chính mình thích gì. Không biết rõ mình cần gì. Tôi lúc này trong trạng thái mơ hồ. Chẳng biết mình thích gì cần gì. Tôi lại cấm đầu vào học ngày học đêm dù nó chẳng mấy ăn nhập vào đầu tôi nhưng tôi cứ nhồi nhét nó. Tôi cứ nghĩ rằng cứ học đi rồi từ từ biết mình sẽ thích gì chọn gì thôi. Nhưng tôi, không thể nào làm hết cả một đề cả. Tôi chỉ làm được ở mức khá. Dù tôi đăng ký khóa luyện online trên mạng ngày ngày theo học, ngày ngày làm bài tôi cũng chẳng thể nào giải được. Tôi lại cứ cắm đầu vào làm đề. Sắp lịch học bận rộn với một ngày 3 ca. Sáng tới chiều đến trường, chiều đến tối lại học thêm nhà thầy, rồi học onlne rồi làm bài tập. Tôi cứ như thế mà quên mất chính mình cần dì thích gì. Tôi quên rằng ta không có mục tiêu thì sẽ chẳng làm được chuyện gì nên hồn cả dù có nỗ lực hết mình. Khi ngày ghi hồ sơ xét tuyển tới tôi ghi theo những trường ba tôi muốn. Ghi theo một số ngành hot coi đại trên mạng. Cuối cùng tôi rớt tất cả nguyện vọng. Tôi rớt với một số điểm bình thường. Tôi lại chả buồn gìhết mà lại trách bản thân mình tại sao lại không nổ lực hết mình. Khi tôi rớt tôi bắt đầu nhắm mắt lại và nghĩ tôi muốn gì.

Tôi trả lời tôi muốn viết. Viết lên những lời bản thân không thể nói, viết lên điều mắt tôi thấy, viết lên những điều đẹp đẽ trong cuộc sống, viết lên những mặt đồi bại của xã hội này. Tôi thích những con chữ. Tuy chữ giản đơn nhưng nó giúp tôi thoải mái khi viết ra mọi thứ. Nếu đã thích viết thì không thể nào mà không thích ngắm, đọc, nghe. Thích ngắm các bức tranh của các nhà nghệ thuật hay đời thực. Thích lắng nghe tất cả lời mọi người nói. Hay những bản nhạc tình ca. Hay đơn giản là chỉ là tất cả âm thanh cuộc sống. Thích đọc những điều mọi người chia sẻ hay những truyện ngôn tình. Tôi thích ngắm nhìn thế giới. Muốn xem đại dương rộng lớn bao nhiêu, muốn nhìn thấy đất nước tôi xinh đẹp biết bao. Muốn ngắm tất cả điều tốt đẹp của cuộc sống. Đây là tất cả những thứ tôi thích. Và những thứ này sẽ được tôi viết ra qua góc nhìn của tôi.

Tôi biết độ tuổi thanh xuân là độ tuổi đẹp nhất một đời người. Ta dùng cả quãng thời gian còn lại của đời người để nhớ thanh xuân. Nhưng trong thanh xuân của chính ta. Chẳng có ai nói với ta là Ta nên làm gì. Làm gì để ta không hối hận khi quay đầu lại. Tôi luôn như thế cho tới thời điểm bây giờ. Tôi và bạn hãy dũng cảm lên, tiến lên phía trước thôi nào. Qua đây tôi cũng muốn nói với các bạn sắp thi THPT hay các bạn học sinh hay bất cứ ai một đó. Đại học hay cao đẳng không quan trọng. Quan trọng là bạn hiểu chính mình muốn làm gì chưa. Chúng ta bây giờ phải hiểu rõ chính mình mới hiểu rõ được các trải nghiệm ngoài biển lớn này. Hiểu rõ mình để có thể chèo lái chiếc thuyền chính mình vượt qua những đợt sóng lớn của đại dương. Hiểu được mình và luôn có một thái độ sẵn sàng để tiếp nhận tất cả lời dạy bảo, chê bai, điều sai trái về con người mình vâng mây mọi điều. Phải đem cái thái độ tốt nhất để tiếp nhận nó. Mong bạn và tôi vẫn vững vàng trên biển lớn. Tạm biệt bạn. Tôi bắt đầu cuộc hành trình khám phá tiếp bản thân mình đây. Chào bạn.

Quế Anh