Lần đầu thương mình nơi đáy đại dương

Bài dự thi số 203

Lần đầu thương mình nơi đáy đại dương

Tua lại bộ phim cuộc đời mình, có một giai đoạn mang tên “trầm cảm”, nó như chiếc dao rọc giấy khắc sâu hoắm vào trái tim. Khiến nhịp đập của mình le lói, đứt quãng, căng lên như sợi dây đàn, chỉ cần một phút giây lơ là là sẵn sàng “đứt gánh giữa chợ”.

Mình, giây phút này, chỉ có thể trích lại những tâm tư, nỗi niềm đã từng in vết mực hoà cùng nước mắt trên những trang giấy viết tay.

-Một chiều gió phảng liu hiu qua ngôi trường em, nơi mang khí thế cổ điển của kiểu kiến trúc Rôma và Gotich. Một hàng lang hút gió, lớp lớp những ngọn gió thổi lặng lẽ từ ngọn đồi gần trường. Ngấm qua cả áo em, lạnh cắt da cắt thịt. Cái lạnh của mùa đông Bắc Bộ.

Trước hành lang dẫn đến căn lớp nhỏ, trong làn gió lạnh, em đang hồi hộp đứng cạnh cô chủ nhiệm - người thông báo kết quả kì thi chọn học sinh giỏi quốc gia vòng trường. Cô đang an ủi em. Vì em đã TRƯỢT.

Kì thi ấy, đối với cô bé là tất cả. Tất cả những nỗ lực, ước mơ, khát vọng. Vào chiều đông hôm ấy, cắt vào lòng em tê tái hơn cả những chiều gió nào trong năm.

Thất bại này khiến em bỗng mặc cảm, mất hết sự tự tin và tự chìm nghỉm trong cái mác: “Thứ thất bại”. Lúc ấy, em nhận ra khi em đánh mất niềm tin vào bản thân chính là lúc em đang lạc lối ngay nơi em mong mỏi.

-  Mình nằm cuộn tròn trong chăn. Nhung chăn ôm trọn thân mình. Mắt mình mờ dần. Hàng lông mi khẽ động. Vướng phải lông chăn không tài nào nhấc lên. Mình mơ về một tương lai mà mình là trọng điểm, có thể là trong vũ trụ hay trong chiếc chăn nhung. Thời khắc này, mình chỉ muốn thiếp đi, chẳng phải suy nghĩ, chẳng phải vướng bận, cũng chẳng phải tồn tại một cách vô nghĩa.

Mình chẳng thể di chuyển nhưng kí ức cứ xoay quanh. Nhanh quá, cánh tay chẳng thể nhấc lên mà chộp lấy mảnh kí ức đẹp đẽ, lưu luyến đôi hàng mi. Giống như bóng đè nhưng hạnh phúc và ôm trọn hơn nhiều.

-  Từ bao giờ mình đã chẳng muốn ngồi ì trong lớp như mình trước đây. Ngay khi tiếng chuông reo ầm ĩ nơi hành lang. Chói cả tai mình. Là mình sẵn sàng bật dậy, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Chỉ đơn giản muốn một mình trong một phạm vi hẹp với xung quanh là bức ngăn giữa các buồng. Mình ngồi ôm đầu gục xuống. Nước mắt mình không rơi nhưng tim mình cứ nhói. Âm ỉ. Mình không biết mình đang đối mặt với cái gì, nó ra sao. Và tại sao mình chọn cách trốn tránh. Phải chăng bởi mình vẫn dậm chân tại chỗ? Bởi những hành động của những người xung quanh chỉ đơn giản là vứt một mẩu bánh mì cho một con chim đang giãy chết. Tất cả gom lại vào căn buồng nhỏ, một trái tim mong manh và một con bé yếu ớt thu lu một mình.

-  Mình khiếp sợ một mình giữa vô số tiếng ồn ào tứ phía. Đến mức khóc. Chỉ là những tiếng nói cười to nhỏ vốn rất bình thường lại khiến tim mình như nghẹn lại, nước mắt trực trào rơi. Lúc ấy mình thật sự thấy bất lực với mọi thứ. Tất cả như chống lại mình. Mình chẳng thể tập trung làm bất cứ thứ gì. Mình phải ra vào lớp chẳng biết bao lần. Vì cứ ở trong lớp là mình lại cảm thấy lạc lõng kinh khủng.

-  Đỉnh điểm vào một ngày trời nắng, mình đang ngồi thơ thẩn một mình trong phòng. Rồi đột ngột một cơn “mưa đá” ập đến, cuốn mình vào dòng nước lũ chảy siết. Nơi ấy, mình bị nhấn chìm trong cảm giác so sánh, mình không còn so sánh bản thân với những bạn đồng trang lứa, mà với những vật vô tri, vô giác. Sự sống đang chảy trôi trong thân thể mình thật phí phạm. Những yêu thương đong đầy, hy vọng, niềm tin của cha mẹ nên dành cho một người khác, tuyệt vời hơn là dành cho mình. Vì… mình không xứng đáng. Tất cả những suy nghĩ ấy trôi nhanh trong não mình, lặp đi lặp lại. Mình khó chịu và đau đớn đến mức trong cơn mê loạn đã vớ lấy chiếc dao rọc giấy, cứa vào sườn bụng. Đau đớn nơi thể xác như cứu rỗi cơn mê nơi não bộ.

-  Một phép màu đến với mình vào một đêm hiếm hoi mình ngủ ngon giấc. Mình mơ. Một giấc mơ chữa lành. Trong một ngôi nhà xây lên từ rễ cây, trang hoàng với ngàn hoa khoe sắc, mình bị siết chặt bởi những thân hoa hồng, những cái gai nhọn hoắt đâm mình đến đau nhói. Nhưng mình cam chịu. Cho đến khi mình nhận ra hoa hồng chẳng đẹp đến mức có thể khiến mình từ bỏ sự sống. Mình mới vùng vẫy, cố kiết chạy khỏi ngôi nhà gai.

Sức mạnh của não bộ và trái tim được truyền tải qua giấc mơ có ảnh hưởng lớn đến mình thời điểm ấy. Về cách trầm cảm đã bám riết và vùi mình vào một đại dương không lối thoát.

Trầm cảm đã hành hạ mình với những đêm trằn trọn thức trắng, với những lần não bộ tự ý phát “một bộ phim” xoay quanh các cụm từ “vô dụng” hay “không xứng đáng” mà mình không tài nào “dừng” nổi, với những cơn đau đớn thể xác nhưng dịu lại tâm hồn. Nhưng tận cùng nơi đại dương, mình đã có thể lại thương lấy chính mình.


Gửi đến bạn, người đang vẫy vùng trong áp lực tuổi mới lớn, trong những áp lực quá lứa đối với độ tuổi của các bạn. Trong cuốn tiểu thuyết “Cây cam ngọt của tôi”, khi Zéze mới 5 tuổi nói với mẹ mình “Đáng lẽ con không nên được sinh ra đời”, mẹ em đã nói rằng: “Ai đã ở trên đời, thì tức là người đó xứng đáng được sinh ra”.

“Thượng đế sẽ bóp chặt cổ họng em, nhưng sẽ không làm em ngạt thở” - Hiroshi Moriyama.

Một cánh cửa đóng lại không có nghĩa là mặt trời không còn có thể soi tỏ đời bạn, sức mạnh của niềm tin và chữa lành trong bạn chính là mũi khoan xẻ đất, xuyên tường đưa ánh sáng tới nơi bạn đang đứng. Hãy yêu lấy mình!!!