Lần đầu sống thật với chính mình

Bài dự thi số 233

Lần đầu sống thật với chính mình

Tôi, trong mắt của mọi người, chính là một hình mẫu điển hình, là cô gái ngoan hiền, ít nói, thành tích học tập xuất sắc. Chúng đã khiến tôi cố gắng theo đuổi để bảo vệ hình tượng của bản thân trong nhiều năm qua, dù có những lúc đã cảm thấy đuối sức.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê bình thường, từ khi còn nhỏ tôi vẫn luôn được mọi người xung quanh khen ngợi là một cô bé ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi, lại rất chăm chỉ. Những năm học Tiểu học, thành tích của tôi rất tốt, luôn nằm trong top đầu của lớp, bố mẹ luôn tự hào về tôi, khiến những người hàng xóm, bạn bè của họ luôn ngưỡng mộ khi có con gái học giỏi lại ngoan ngoãn, vâng lời. Thời điểm ấy, tôi chỉ cảm thấy những lời khen đó khiến cho tôi rất vui, nhưng tôi lại dần dần đắm mình trong một khuôn mẫu, nó theo tôi trong suốt quãng thời gian trưởng thành.

Sau khi lên cấp hai, tôi được xếp vào lớp chọn, nơi hội tụ những học sinh ưu tú nhất. Cuộc cạnh tranh thành tích học tập của tôi mới thực sự bắt đầu. Những ngày đầu tiên học, tôi hoàn toàn choáng ngợp trước môi trường học tập mới, tất cả mọi người đều học rất giỏi, tiếp thu bài cũng rất nhanh, và tôi đã tụt lại một chặng đường so với các bạn trong lớp. Tôi rất sợ, sợ những bài kiểm tra sẽ phản ánh năng lực thực sự của mình, sẽ bị mọi người chê cười, bị coi thường. Nỗi sợ ấy đã đeo bám tôi suốt thời gian dài, cho đến khoảng thời gian cuối năm, tôi được chọn vào đội tuyển Tiếng Anh, mới phần nào chứng minh được khả năng của mình.

Ban đầu đội tuyển chỉ có ba học sinh giỏi nhất mà thôi, và tôi nằm trong số đó, nhưng trong lớp lại nảy ra một cuộc tranh cãi rất lớn. Rất nhiều thành viên trong lớp cho rằng tôi không xứng đáng vào đội tuyển, và họ cảm thấy bản thân học tốt hơn tôi rất nhiều, nên đã kiến nghị với cô giáo thay thế vị trí của tôi. Cô đã cho chúng tôi làm một bài kiểm tra công bằng cho tất cả những học sinh có nguyện vọng, tôi đạt được điểm cao nhất, còn cô bạn kiến nghị với cô cuối cùng vẫn không đủ điểm. Sau khi biết điểm, cậu ấy đã khóc rất lâu, mọi người đều đứng xung quanh dỗ dành, an ủi, còn người có điểm cao nhất như tôi, lại không có lấy một lời chúc mừng. Tôi bỗng cảm thấy vô cùng cô đơn, dường như mình không phải thành viên trong một tập thể lớp vậy. Cảm giác ấy thực sự rất đáng sợ, khiến bây giờ tôi nghĩ lại cũng không khỏi rùng mình. Đúng vậy, tôi ghét nhất, cũng sợ nhất cảm giác lạc lõng giữa chốn đông người, khi nhìn thấy những người khác đều có bạn bè thân thiết đi cùng, còn mình lại cô đơn không có ai bên cạnh.

Mặc dù năm ấy thành công là thế, những mấy năm sau đó, tôi lại vướng vào rất nhiều chuyện ngoài lề, khiến lực học của tôi ngày càng đi xuống. Học lực càng tuột dốc, những áp lực của tôi đối với hình tượng bên ngoài của mình lại càng tăng lên. Tôi vô cùng áp lực, phải cố gắng đuổi theo những lời khen ngợi của mọi người xung quanh. Tôi sợ rằng nếu họ biết tôi không giỏi giang như trong suy nghĩ của họ, họ sẽ bàn tán về tôi, nói xấu tôi. Trong các tiết học, mỗi khi phát biểu sai hay lên bảng làm bài sai, tôi đều sẽ nghĩ rằng các bạn trong lớp đang cười tôi, nói với nhau rằng kém như tôi mà cũng học được trong lớp này, hay họ sẽ nói bài dễ như vậy mà tôi cũng không làm được. Đối diện với những suy nghĩ tiêu cực như vậy, tôi suy sụp vô cùng.

Sau khi lên cấp ba, tôi đã có thêm những người bạn mới, những người bạn đã cho tôi một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Họ đối với tôi như người bạn thực sự, không coi thường, không chê bai, không sau lưng nói xấu. Trong những cuộc trò chuyện hay cuộc thảo luận về một chủ đề nào đó, họ rất tôn trọng ý kiến của các thành viên trong lớp và tiếp thu từng chút một. Trước đó, tôi chỉ là một kẻ không có chính kiến của riêng mình, chỉ biết đồng ý theo mọi người, bởi tôi sợ mình sẽ làm phật ý họ, những lời bàn tán, nói xấu tôi sẽ lại đến. Nhưng ngày tháng bên cạnh những người bạn đúng nghĩa, tôi đã học cách buông xuôi việc chạy theo hình tượng giả tạo bên ngoài. Tôi cũng đã tìm được điều mình thực sự yêu thích, vừa trau dồi bản thân vừa theo đuổi niềm đam mê của mình. Dần dần tôi cũng đã buông bỏ được hư danh bên ngoài, cởi mở hơn, sống thật với chính mình. Tôi không chỉ không sợ hãi trước những lời bàn tán ra vào của người khác, cũng không sợ đối diện với sai sót nữa, mà còn coi đó chính là động lực tiến lên.

Con người ấy mà, chỉ khi sống thật với bản thân mới có thể tiêu dao tự tại, mới cảm thấy thoải mái nhất. Bởi vậy, đối với bất kỳ ai vẫn đang cố gắng sống để làm hài lòng người khác, tôi chỉ có một lời khuyên chân thành, hãy thử một lần sống với con người thật của mình, thoát khỏi cái nhìn của người đời, cuộc đời này nhất định sẽ thanh thản hơn rất nhiều đấy!