Lần đầu ôm em

Bài dự thi số 212

Lần đầu ôm em

Một mùa hạ nữa lại về. Hạ của những năm trước cho em những nỗi đau. Em khẽ nén tiếng thở dài. Đông qua, xuân dạm, hè bước tới. Đó là quy luật. Em có sợ gì đâu.

Em không sợ lớp da dị ứng lạ thường của em đỏ rát mỗi lần đứng lâu dưới ánh nắng nóng nực. Em không sợ nhìn từng đám học sinh màu áo tinh khôi ríu rít khiến em chạnh lòng về tuổi học trò nhuốm lạnh. Em không sợ lạc lõng bước chân em từng vội băng qua những trưa hè oi ả. Kí ức cũ đã hóa những vết sẹo, thay vì là nỗi đau thường trực.

Đã qua rồi những ngày tháng em tròn 17, em vật lộn trong bế tắc của tuổi chông chênh “mới lớn”. Mỗi người có sức chịu đựng nỗi đau khác nhau. Em tự trách sao đời để em trải qua tuổi trưởng thành nghiệt ngã quá. Mọi chuyện không như ý cứ đến, đẩy em tụt dốc theo cách thảm hại nhất, sống chật vật trong tâm thế của kẻ ngoài rìa xã hội. Thay vì bản thân một lần nữa đi tìm hi vọng phía trước, em trốn vào mớ hoảng loạn kéo dài. Sự cáu bẳn, gắt gỏng vô lý dần xuất hiện thường trực khiến em không thể kiểm soát. Người ta nói em là đứa trẻ hư đốn. Đứa trẻ hư đốn ấy chỉ có thể dụi mắt trong đêm tối, thả lỏng bản thân trong lặng thầm và buồn trong vụng trộm. Khi không thể mãi đánh đập đứa trẻ để chỉnh đốn, người ta nói đó là “bệnh”, phải đưa đi chữa trị.

Mà em thì chẳng muốn gọi đó là bệnh hay bất kì vấn đề sức khỏe nào tương tự thế. Em cũng không có quyền phản đối.

Những cuộc gặp gỡ, từng buổi tư vấn được sắp xếp – chỉ như rút cạn dần sinh lực, chẳng hề khiến em ổn hơn. Nhưng có lẽ đời còn thương em, mà em còn may mắn lắm. Bằng cách nào đó, từ những trang viết nghuệch ngoạc nét chữ, em tìm được cách chân thật với bản thân hơn bao giờ hết. Em biết gắn chúng thành từng lời hoàn chỉnh, đắp đủ dũng khí để động viên vài người cùng cảnh ngộ. Em dần kết những nét bút vu vơ thành từng bài tản mạn, để em sẻ chia, để em giải tỏa. Mỗi lần an ủi người lạ, cũng là mỗi lần em tự xoa dịu tinh thần bản thân. Thế gian này, còn nhiều người bất hạnh hơn em, còn nhiều vết thương túa máu mà mãi chẳng thể lành lại thành sẹo. Em tự vòng tay ôm em, nỗi đau của em có hề gì, em vẫn đủ sức đứng lên bước tiếp.

Những kí ức cũ còn sót lại, em không muốn chối bỏ hay xóa sạch. Em học cách chấp nhận, cất nó vào một góc tâm hồn, như một phần quá khứ bình bình đạm đạm em đã đi qua. Để em tự biết, sau ngần ấy chuyện, em thậm chí xứng đáng nhiều hơn những chữ “an yên” hay “hạnh phúc”.

Em hiểu ra, em là chính em, để khi người cần biết sẽ tự tìm đến. Mặc dù em có thể như một tấm bản đồ rách nát nơi rừng hoang, một vì tinh tú vốn nguội lạnh từ lâu, hay bất kì vật thể cũ kĩ cổ lỗ sĩ nào đó, em vẫn có giá trị theo một cách riêng. Và giá trị ấy sẽ chỉ dành cho ai xứng đáng thấy được em, bằng trái tim nồng hậu và trân quý nhất.

Lần đầu đứng trong gió, em không còn chao nghiêng trong những chênh vênh cũ.

Lần đầu ngắm hoàng hôn, lòng em không còn nặng trĩu bao mối lo toan.

Lần đầu ôm tách trà, trái tim em không còn rỉ rách từng giọt mưa.

Lần đầu mở vòng tay. Lần đầu ôm em.

Ôm cơ thể đầy khuyết điểm đã lác đác thành từng mảnh, ôm bằng ấy tổn thương đã tự dằn vặt bản thân đến nhàu nát. Sao không thương được, em đã kiên trì cùng tâm hồn vụn vỡ này tiến về phía trước trong thế giới muôn hình vạn trạng? Sao không thương được, vì những người yêu em, vì những người em yêu, và vì chính em, đã ở đây đến bây giờ, để nhìn thế gian theo cách đẹp nhất.

Lần đầu em biết tự yêu em.

Giá trên đời này, người ta đều nhìn em như một sinh vật mỏng manh, để dịu dàng bao dung với em hơn, dù chỉ một chút. Nhưng con người sinh ra, rồi cố gắng, vốn để cả thế giới nhìn thấy mặt mạnh nhất mà mỗi người có. Em ghét bị bỏ lại, em cứ mải miết xoáy theo những guồng quay đến khi bản thân mất phương hướng khi nào không hay. Đến khi kiệt sức, em ôm trái tim vỡ vụn đóng kín, sợ người ta nhìn vào bản thân chẳng còn chút giá trị. Em không hiểu, người khác sẽ chẳng thể giúp gì nếu em thậm chí còn không yêu bản thân mình. Em không hiểu, người hùng cũng có lúc phải bật khóc.

Muốn dành hết những lần ôm đầu tiên cho em.

Để em thấy rằng dù ở bất kỳ đâu, đời vẫn rực rỡ bình yên theo cách riêng của vạn vật. Để em thấy rằng giữa bao la hỗn độn em sẽ chẳng sợ nghiêng ngả, vì còn nhiều ấm áp phía trước, niềm tin vững sau. Để em thấy rằng bốn mùa tươi đẹp này, thế gian đều trao hết cho em.

Và để dù đi qua bao vần vũ đảo điên, em vẫn giữ trọn vẹn thanh thuần thuở niên thiếu, đáng nhớ như những “lần đầu tiên” của em.