Lần đầu gặp em

Bài dự thi số 235

Lần đầu gặp em

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy đang len lén bỏ sâu vào trong mũ của thằng bé bên cạnh, bị tôi phát hiện, cô ấy trừng mắt như đang uy hiếp tôi, tôi không để ý đến cô ấy, cũng không nhắc nhở tên nhóc không may kia.

Khi đó bố mẹ tôi đang cãi vã đòi ly hôn, bà nội tôi vì muốn tôi ít bị ảnh hưởng mà đặc biệt chuyển tôi đến một thị trấn nhỏ. Tôi là học sinh chuyển trường, có thể bình yên hưởng thụ sự xa lạ và lạnh lùng của người khác đối với tôi. Bởi vì xa lạ nên không ai nói tôi quái gở, chỉ cách xa xa thôi. Tôi không muốn hòa cùng với môi trường ầm ĩ này, chỉ hưởng thụ sự yên lặng khi được ở một mình.

Ngày thứ hai cô ấy túm áo tôi, bảo tôi làm binh lính của cô ấy, thù lao là sẽ để tôi sờ khẩu súng bảo bối của cô ấy một chút. Tôi vẫn không để ý đến cô ấy, tôi không thích người ồn ào.

Ngày thứ ba, cô ấy bỏ sâu vào bát ăn cơm của tôi, nhìn tôi cười đắc ý. Tôi cầm con sâu lên, thả lại vào trong bát của cô ấy, không chút hoảng hốt, nhưng vẫn không nói với cô ấy một câu. Tôi thừa nhận, lúc đó tôi đang khiêu khích cô ấy. Làm xong, chính tôi cũng cảm thấy rất nhàm chán. Cô ấy không nói gì, chỉ sững sờ nhìn chằm chằm cái bát. Sau đó giơ lên cái tay béo tròn: “Thưa cô!

Tôi cho rằng cô ấy sẽ tố cáo hành động vĩ đại của tôi, tôi nhìn cô ấy. Con gái thích nhất là mách lẻo, nhìn đôi mắt cô ấy có chút ngu ngốc, vậy mà trở mặt một cái đã đi tố giác. Cô giáo đi giày cao gót chậm rãi bước tới, ngọt ngào nói: “Con có chuyện gì vậy?
Thưa cô, dì nấu cơm hôm nay rửa rau không sạch, bên trong có con sâu.” Cô ấy vừa nói vừa dùng đũa gắp con sâu đang ngọ ngoạy kia lên, giơ lên cao cho cô giáo nhìn. Cô giáo là một cô gái trẻ vừa tốt nghiệp đã được phân đến đây, nhìn thấy con sâu còn sống đã sợ đến xanh mặt, luống cuống hét chói tai.

Vô tình, hai người chúng tôi đã hợp tác chọc ghẹo cô giáo.

Khi tan học, tôi đợi bà nội tới đón. Thời tiết hôm đó tôi còn nhớ rất rõ ràng. Đó là một ngày mưa trước khi bão về, giao thông và liên lạc trong thị trấn nhỏ hoàn toàn ngừng trệ. Các thầy cô giáo ở trường tiểu học thông báo tới tất cả các phụ huynh ở xa, nói rằng khu nội trú trường học có thể chứa tất cả học sinh lưu lại, các phụ huynh không cần thiết phải mạo hiểm tới đón.

Nhưng tôi vẫn cố chấp đứng trước mái hiên trường học đợi bà nội. Khi còn bé, người tôi ỷ lại nhiều nhất chính là bà nội, bởi vì lúc đó tôi cho rằng bố mẹ bỏ rơi tôi, không cần tôi nữa. Nếu bà nội, người hiểu rõ tôi nhất cũng không cần tôi nữa, tôi sẽ không còn gì để lưu luyến.

Mưa rất dày và nặng hạt. Xuyên qua màn mưa, tôi lo lắng chờ đợi. Cô giáo khuyên tôi quay lại, nói đã thông báo với bà nội tôi, bà đi lại khó khăn, bảo tôi yên tâm ở lại đây một đêm. Tôi bỗng nhiên trở nên rất tùy hứng, gào khóc muốn gặp bà nội.

Bởi vì tôi sợ! Khi đó cô ấy đã đi tới, ôm tôi nói: “Được rồi, buổi tối tớ ngủ cùng cậu là được mà. Đừng sợ, đừng sợ!

Nói xong, cô ấy còn ngâm nga một đoạn: “À ơi, cái ngủ mày ngủ cho ngoan, mẹ mày đi cấy đồng xa chưa về…à ơi…

Tôi dần dần ngừng khóc, lau mặt, ngồi xổm xuống nhìn màn mưa. Giọng hát non nớt của cô ấy giống như những hạt mưa, tạo thành từng lỗ từng lỗ hổng trong tim tôi. Buối tối, quả nhiên cô ấy nằm cùng một chỗ với tôi. Chắc chắn cô ấy không ngờ rằng, sau biết bao nhiêu năm, khi tôi chính thức bước vào cuộc sống của cô ấy, chúng tôi đã từng ở chung một phòng, nằm cạnh nhau.

Trên chiếc nệm lớn, cô ấy ôm tôi như ôm búp bê. Tôi ngửi được trên người cô ấy mùi thơm dễ chịu của xà bông, trong lành giống như cô ấy vậy. Cô ấy bĩu môi nói cho tôi biết, thật ra không phải cô ấy đang giúp tôi, mà là cô ấy cũng sợ, nhất là khi bão táp đến mức mất điện mất nước, nếu có người để cô ấy ôm, cô ấy sẽ không sợ nữa.
Cô ấy còn lén lút cảm ơn tôi, nói rằng sau này nếu cô ấy biến thành con trai nhất định sẽ lấy tôi. Tôi không biết ý của cô ấy khi nói “biến thành” có phải chỉ kiếp sau hay không.

Nhưng có phải cô ấy nhận lầm giới tính của tôi rồi?

Lông mi hơi dài một chút, đôi mắt hơi lớn một chút, là đã lung tung không phân biệt được nam nữ rồi?

Buổi tối, cô ấy ngủ rất yên ổn, chỉ ôm lấy tôi, không giống sau này, lúc nào cũng đạp tung chăn. Không biết nếu có người ôm lấy cô ấy, cô ấy có thể ngoan ngoãn hơn một chút hay không? Nhưng, sáng sớm khi thức dậy, tóc cô ấy dựng thẳng đứng lên như ổ gà. Cô ấy mơ mơ màng màng nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh.

Mấy ngày tiếp theo, tôi không hưởng thụ niềm vui một mình như trước. Tôi đi theo phía sau cô ấy, nhìn cô ấy tức giận trả lại súng đồ chơi mà cô ấy lấy từ nhà hàng xóm rồi lại bị cô ấy làm hỏng. Lúc đó tôi nghĩ, nếu như tôi trở nên rất có bản lĩnh, có thể sửa chữa rất nhiều thứ hỏng hóc thì tốt rồi.

Tôi ở trường tiểu học đó chưa được một tháng.

Lúc mới đầu, tôi sống chết không đồng ý. Tôi đã quen với nơi này. Cuộc sống đột nhiên hòa nhập làm tôi cảm thấy mới mẻ. Cùng cô ấy bắt sâu chọc người, cùng cô ấy chơi trận giả, cuộc sống của tôi rất vui vẻ. Thậm chí tôi không còn ỷ lại bà nội nữa. Mỗi lần bà nội tới đón, tôi còn vui vẻ nữa là khác.

Chỉ là không ngờ hơn mười năm sau, cô ấy vẫn dùng phương thức đặc biệt của cô ấy để cầu hôn tôi, còn tôi vẫn không biết nên trả lời thế nào. Mỗi lần cô ấy lơ đãng nói ra những lời này, tôi đều rất khát khao có được cô ấy. Tôi cũng không phải người thần kinh mẫn cảm, nhưng mỗi lần nghe cô ấy nói những lời này, tôi đều rất căng thẳng, còn cô ấy vẫn vô tư vui vẻ dạo chơi trong vương quốc của riêng mình. Sự đơn giản của cô ấy khống chế suy nghĩ của tôi, làm tôi không biết phải cư xử thế nào, vì vậy tôi khát khao có được cô ấy. Bạn thân tôi nói cũng không sai, tôi là một người nhát gan, lo lắng suy nghĩ quá nhiều, tâm tình lo được lo mất làm tôi mất đi một lần rồi lại một lần cơ hội. Nếu như tôi có thể học được sự tinh quái của cô ấy, khi cô ấy cầu hôn với tôi, tôi đồng ý, sau đó lập tức kéo cô ấy lên phường đăng ký là được. Như vậy, có lẽ sau đó cô ấy sẽ không nói đùa bậy bạ trước mặt tôi, làm tôi rung động ao ước nữa chăng?

Tôi chuẩn bị nhiều năm như vậy mới đợi được cô ấy, nếu như lần đầu tiên gặp mặt là định mệnh vô tình gắn kết, vậy thì sau hơn mười năm gặp lại này, tôi đã trở thành chồng của cô ấy.