Lần đầu của những lần đầu

Bài dự thi số 146

Lần đầu của những lần đầu

Chuyến xe đến tương lai:

Lần đầu tiên, tôi đặt chân đến một đất nước xa lạ. Một đất nước từ lâu đã biến thành ước mơ, cắm rễ trong lòng tôi. Một đất nước từ lâu đã trở thành chấp niệm, cùng tôi đi qua ngày ngày tháng tháng – Nhật Bản.

Lần đầu tiên tôi và gia đình dọn đến ngôi nhà mới. Hoàn thành ước mơ cắm rễ trong lòng ba mẹ tôi. Hoàn thành mong ước từ lâu của em trai. Giúp em trai được trở thành một người tự do tự tại.

‌‌

Lần đầu tiên tôi cùng bạn thân đi du lịch. Kỷ niệm cho tình bạn của chúng tôi, cũng như hoàn thành ước mơ từ khi học cấp ba. Và tôi tin sẽ còn những lần sau nữa, cùng với đứa bạn thân này, đi qua những nơi chúng tôi thích, hiện thực hóa ước mơ cùng nhau già đi.

‌‌

Tương lai tươi đẹp như vậy, đáng mơ ước như vậy, nhưng tôi nào phải con người lạc quan. Tôi càng không thể sử dụng quá khứ để nuôi dưỡng và mơ ước về một tương lai tươi sáng như bao người thường nói. Quá khứ của tôi, đã từng có nhiều màu, nhưng sau đó dần thu hẹp thành 12 màu, và cuối cùng là đơn sắc.

‌‌

Chuyến xe trở về quá khứ:

‌‌Lần đầu tiên tôi đậu cấp ba với số điểm nằm trong top 5 của trường cấp ba và top 7 của trường cấp hai. Nhưng câu đầu tiên bên nhà nội nói với tôi không phải là lời chúc mừng, mà là câu hỏi: "Số điểm lần này của tôi và năm trước chị họ tôi thi, ai cao hơn?". Số điểm đó bị họ đem ra so sánh trong mọi câu chuyện mà họ kể với bà con và họ hàng xa.

‌‌

Lần đầu tiên tôi đậu đại học với điểm sát chỉ tiêu. Đêm nhận được tin, tôi đã khóc. Nhưng là nước mắt của sự tủi thân. Vì đêm đó người duy nhất chúc mừng tôi là cô bạn thân của tôi. Và những người khác không chúc tôi chỉ vì, tôi đã không đi theo con đường mà họ cho là tốt nhất, cũng vì tôi không dư điểm khi xét tuyển như chị họ của tôi.

Lần đầu tiên tôi bị tổn thương sâu sắc bởi lời so sánh của bố mẹ khi thứ tôi cấn nhất lúc đó chính là sự động viên.

‌‌

Lần đầu tiên tôi không muốn về nhà. Đã có một thời gian không lâu sau khi tôi lên đại học. Tôi đã cảm thấy vô cùng ngột ngạt, thậm chí là khó thở khi bước chân vào nhà. Tôi lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình, lạc lõng trong các mối quan hệ mới của bản thân và mối quan hệ mới của người bạn thân. Tôi đã từng muốn chạy trốn tất cả. Việc tôi làm mỗi khi học xong tiết một tại trường chính là bắt bus đi đến những chỗ xa lạ, hoặc trở về những bến thân quen, tìm một quán nước lạ, một mình ngồi trong quán, cũng không muốn về nhà.

Hiện tại của tôi lại đang chứa đựng những điều vui vẻ và hạnh phúc,Bởi vì người bạn thân của tôi là người thấu hiểu, tạo động lực cho tôi cố gắng mỗi ngày. Bởi vì tôi đã thay đổi, chấp nhận sự cô đơn trên đoạn đường của bản thân, chấp nhận cả những ánh mắt và lời bàn tán của họ hàng, lựa chọn sống theo ý mình mong muốn, trở thành một bản thân tốt hơn qua từng ngày. Bởi vì ba mẹ của tôi đã bắt đầu tiếp nhận những thay đổi từ môi trường xung quanh, cố gắng hòa nhập vào thế giới của tôi. Tôi đã mặc kệ những lời so sánh thường trực bên tai. Dùng câu “Mỗi người một cuộc sống” trong phim Bố già làm tôn chỉ, không so sánh em tôi với những người khác. Tôi cố gắng từng ngày bước vào thế giới của người lớn, đồng thời cũng trở thành người mà em trai có thể tin tưởng.

‌‌

Nếu cỗ máy thời gian thật sự tồn tại:

Tôi sẽ không trở thành Nobita, sẽ không thay đổi bất kỳ điều gì trong quá khứ. Bởi vì quá khứ đó dù hạnh phúc hay không, đều là những thứ đã tạo ra bản thân tôi của hiện tại, và dẫn đến những lần đầu tiên tốt đẹp trong tương lai. Tôi chỉ muốn quay về những lúc khó khăn và lạc lõng nhất, để nói với bản thân rằng. Đừng sợ hãi, đừng thất vọng, đừng từ bỏ, cũng đừng rời đi. Hãy ở lại thêm một chút, chỉ một chút nữa thôi, một người sẽ xuất hiện, mang theo ánh dương và niềm hy vọng, mang theo sự ủng hộ tuyệt đối, đến bên và ở lại với cậu. Cậu sẽ nhận ra bình minh đẹp thế nào, thế giới ngoài kia rộng lớn ra sao, sẽ nhận ra màu của hoàng hôn không chỉ có màu buồn. Sẽ nhận ra thế giới này không phải chỉ là đơn sắc. Cậu sẽ không còn tự ti, cậu sẽ làm được việc mà bình thường cậu chỉ có thể ngưỡng mộ người khác, biến bản thân thành người được mọi người công nhận.

Mong rằng cậu sẽ cố gắng, mệt thì nghỉ ngơi, đến khi trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm thì tiếp tục tiến bước. Tuyệt đối đừng đứng trên tòa nhà cao tầng mà nghĩ rằng mặt đất có sức hút mãnh liệt hơn so với thế giới và những người xuất hiện trong tầm mắt của cậu. Cậu rồi sẽ trở thành một người mà bản thân không ngờ tới, một bản thân tốt đẹp hơn qua từng ngày.

Tôi cũng sẽ bước tiếp con đường mà tôi đã kiên quyết lựa chọn. Dù là đi chậm hơn người khác nhưng tôi không muốn dừng lại. Mang theo lòng hiếu kỳ và sẵn sàng đón nhận những lần đầu tiên dù là tốt hay xấu ở tương lai, cùng với ước mơ và lòng nhiệt huyết trong tim, tôi muốn tiếp tục tiến bước, đi trên con đường của riêng tôi.

Vì thế, cậu tuyệt đối không được dừng lại. Tôi ở tương lai đang chờ cậu từng bước, từng bước tiến về phía trước.