Lần đầu biết yêu của cô bé bị loạn thần

Bài dự thi số 186

Lần đầu biết yêu của cô bé bị loạn thần

Ở phòng số 302 của bệnh viện Tâm thần, tôi được gặp về Hân. Cô bé là học sinh cấp III, đang tham gia đội tuyển thi học sinh giỏi tỉnh môn Sử. Hân thường xuyên chong đèn học đến 3 giờ sáng mới chịu đi ngủ. Bố mẹ cũng có khuyên bảo, nhưng em quá áp lực cho bản thân phải đem thành tích về thành ra bị loạn thần. Hân yêu môn Sử như sinh mệnh của chính mình. Nói chuyện với tôi, Hân có thể say sưa kể hàng giờ về các trận chiến, các vị anh hùng dân tộc.

- Chị biết trận Bạch Đằng nổi tiếng do Ngô Quyền chỉ huy đại phá quân Nam Hán không? Ngồi xuống đây em kể cho mà nghe.

- Chị cũng có biết sơ sơ. Thế em kể cho chị nghe trận chiến nào mà không có ghi trong sách lịch sử đi.

Hân hồ hởi hẳn lên:

-  Rồi từ từ em sẽ kể cho chị nghe, nhiều trận chiến hấp dẫn lắm, tướng lĩnh nước Việt mình tài tình lắm.

Mỗi tối trong bệnh viện, Hân vẫn ôm ghì cuốn sách lịch sử, ghi chép và đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Nếu ai đó giằng cuốn sách ra, em sẽ không chịu, khóc lóc thậm chí la hét: “Không được lấy của em, em phải học, ngày mai là đi thi học sinh giỏi rồi, em phải đạt giải nhất.

Có lẽ vì đọc nhiều, ghi nhớ nhiều, say sưa trong những trận đánh, những con số, những mốc lịch sử mà Hân đã bị trầm cảm chăng? Mỗi lần nghe em kể về những trận chiến, mắt em rực sáng long lanh mà mọi người không khỏi xót xa.

Các bạn có tin là bất cứ nơi đâu trên trái đất này, dù là nơi hiện hữu của cái chết thì tình yêu cũng nảy mầm, sinh sôi, và luôn là biểu tượng bất tử của cái đẹp, của điều gì đó thiêng liêng mà thượng đế đã ban tặng cho con người. Thử hỏi nếu không có tình yêu, cuộc sống này tàn nhẫn và khốc liệt biết bao nhiêu?

Đúng vậy, bệnh viện tâm thần, nơi điều trị cho những con người bất bình thường  cả về trí tuệ lẫn tâm lý nhưng cũng có thể là nơi nảy mầm những tình yêu chân thành mà đôi khi thế giới ngoài kia, thế giới của những con người tỉnh táo và khôn ngoan lại khó có được.

Câu chuyện lần đầu tiên mà tôi muốn kể là câu chuyện tình yêu của Hân. Chăm sóc cô bé tại bệnh viện có mẹ của em. Một thời gian trôi qua, mà bệnh tình của Hân không những không thuyên giảm mà đôi khi còn có dấu hiệu phức tạp hơn. Nhiều khi bị bắt phải uống thuốc hay không cho em cầm sách, nghe nhạc là Hân lại vùng vằng, khóc lóc hoặc bỏ ăn khiến bà chán nản, dần mất đi hi vọng sẽ tìm lại được đứa con gái khôn ngoan ngày nào.

Hân bị trầm cảm. Nhưng em ấy đẹp và ngây thơ. Một vẻ đẹp trong trẻo và hiền lành của một cô gái mới lớn. Tôi thấy em đẹp nhất là khi ngồi gập hạc giấy. Những con hạc giấy nhỏ xíu được Hân gấp cẩn thận từ những mẩu giấy lấp lánh nhiều màu sắc. Rồi em xâu thành những chiếc vòng cổ, vòng tay xinh xinh, bảo sẽ giành tặng cho bạn bè khi em ra viện. Tuấn hay đến phòng của Hân ngồi chơi xem cô bé gấp hạc giấy. Tuấn thì hoàn toàn bình thường. Cậu đi chăm người chú lớn tuổi bị bệnh mất ngủ, trầm cảm. Tuấn tầm thước nhỏ, người gầy, làn da bánh mật ngăm ngăm trông có vẻ chất phác, hiền lành. Học hết cấp 3 cậu thôi học đi làm thuê làm mướn phụ giúp gia đình. Tuấn là người duy nhất có thể kiên nhẫn hàng giờ ngồi trò chuyện với Hân mà không chán. Thi thoảng, Tuấn lại khen ngợi Hân giỏi lịch sử, kể chuyện hấp dẫn không kém gì những phát thanh viên trên Ti vi. Hân vui lắm, hay cười nhiều hơn. Cô bé mong đợi Tuấn đến trò chuyện với mình mỗi ngày. Mỗi khi Hân sợ không chịu uống thuốc hay ăn cơm, mẹ Hân chỉ cần đến nhờ Tuấn dỗ dành, khuyên bảo một lúc là Hân lại ngoan ngoãn nghe lời. Tuấn thường dắt Hân đi dạo một vòng trong bệnh viện, chỉ cho cô về khóm Hồng Nhung sắp nở hay đàn cá nhỏ bơi lội trong cái bể nước hỏng của bệnh viện, đang lớn dần mỗi ngày. Từ ngày có Tuấn, Hân vui vẻ và yêu đời hơn hẳn. Ánh mắt của Tuấn nhìn Hân dịu dàng và đầy kiên nhẫn, trìu mến và đầy âu yếm, không phải là ánh mắt thương hại mà nhiều người vẫn ném cho bệnh nhân trầm cảm mà là tín hiệu của tình yêu. Có lẽ chẳng phải riêng tôi, mà nhiều người ở bệnh viện cũng phát hiện ra điều đó. Có người ủng hộ, có người trêu chọc, lại có người cho rằng đó chỉ là sự thương cảm của một chàng trai nhà nghèo giành cho cô tiểu thư lá ngọc cành vàng bị bệnh. Mỗi khi Tuấn dắt Hân đi uống thuốc, các cô y tá thường trêu: “Tuấn lại đưa người yêu đến lấy thuốc à”. Hay khi thấy Hân bẽn lẽn ép sát vào bờ vai Tuấn đi ngang qua, có người còn vô duyên hỏi: “ Thế có yêu Tuấn không, có muốn lấy nó làm chồng không?”. Lại có người ác mồm ác miệng bảo: “Yêu đương gì cái con bé bị thần kinh đấy, có mà dở hơi. Khéo nó lại lừa xong phắn.” Nhưng mặc cho mọi người có nói gì, Tuấn vẫn bên Hân, vui vẻ mỗi ngày. Hạnh phúc đôi khi chỉ cần có vậy. Tình yêu thật sự thì tôi cũng không biết định nghĩa ra sao nhưng nhìn cách Tuấn cư xử với Hân, tôi cũng phần nào tìm được câu trả lời. Hân khiến nhiều người bình thường như tôi phải thầm ghen tỵ và ngưỡng mộ về một tình yêu lần đầu đẹp trong trẻo, không toan tính và rất ấm áp.