Lam Sơn và những đầu tiên dịu ngọt ...

Bài dự thi số 84

Lam Sơn và những đầu tiên dịu ngọt ...

Rảo bước trên cung đường xào xạc lá

Ta góp nhặt từng giọt nắng vàng hanh

Gói ghém kỹ đem giấu vào tay áo

Sưởi ấm lòng cô quạnh giữa trời xanh.

Cánh thiên thanh phấp phới đùa gió bấc

Nhớ làn khói mỏng vương trên tóc ai bay

Phóng chiếc máy bay có chất liệu bằng nỗi nhớ

Ghé vào trạm cũ – nơi hồi ức phủ màu mơ …

Ngay phút này đây, tôi đang đứng giữa tiết trời cuối tháng Hai – ngõ giao thoa giữa những hương sắc còn vấn vít đọng lại của ngày xuân thơ thẩn. Con phố lặng chìm trong cái lành lạnh của những ngày đầu năm. Dưới góc hiên lặng trơ chẳng thiết bóng người, tôi nằm dài trên mớ hoài niệm ngổn ngang và ngẫm nghĩ mơ hồ như một kẻ khờ mà lãng mạn. Có lẽ nói vui rằng “mình ăn mày quá khứ” cũng không hẳn là sai. Và cái thời khắc khi trời chợt nổi gió, cũng là lúc lòng tôi miên man tìm về miền ký ức đầu tiên – phút giây định mệnh tôi đặt tâm tư lên chốn đô thị phồn hoa này.

Sau những con đường nhựa phủ rợp màu nắng, sau những phút giao mùa đầy ắp tâm tư, cuối cùng, tháng Hai cũng dần dà chạm đỉnh cuối chiều, mang theo chút hương gió lặng thầm của màu xuân man mác, chút nắng mơ phai của dư khúc trầm ngâm ngày trở mùa. Xuân nơi đây, xuân miền phố thị, chỉ lướt nhẹ theo làn sương mờ bàng bạc trải dài từng ngõ ngách, rồi bất giác, khẽ khàng luồn qua cánh áo mỏng in màu thiên thanh. Một màu xanh ôm trọn cả khoảng trời đơn sắc bỗng hóa trong lành.

Người ta thường nói: “Mỗi khi lòng nặng trĩu tâm tư, ta cứ nhìn lên bầu trời. Bầu trời bao la và rộng lớn như thế, chắc hẳn sẽ bao dung, chất chứa được nỗi niềm của chúng ta”. Để được ngắm nhìn khung trời thơ mộng ấy, tôi và cả đám bạn đồng trang, ắt hẳn đã không thôi ngước nhìn lên không trung mà kiếm vội những tia hy vọng ẩn trong vô vàn tia nắng phía xa xăm. Gom hết thảy những vạt nắng ấm áp đầu xuân đến những cái nắng cháy gắt mùa hè, rồi tới dải nắng nhẹ nhàng, dịu ngọt ngày thu, tôi cứ cố nhặt nhạnh từng chút rồi ủ ấm, nung nấu ngọn lửa ước mơ về một ngày mai thật đỗi ngọt ngào. Màu Lam Sơn, những bộn bề lắng đọng nơi cuộc sống – những điều ấy tưởng chừng rất lạ thường đối với một con bé chạm tuổi mười sáu như tôi nhưng lại thật thân thương, như khắc sâu vào tiềm thức, như hồi kèn động lực thôi thúc trái tim tôi đập rộn ràng hơn, ngày càng khao khát mãnh liệt hơn.

Con đường tới giấc mơ chưa bao giờ là dễ dàng. Tôi đã phải tập quen với việc đi ngủ muộn hơn, dậy sớm hơn và ở trong phòng nhiều hơn. Vì từng giây từng phút tôi ngơi nghỉ, những người khác đi chung đường với tôi đều đang rất nỗ lực, đều rơi không ít những giọt mồ hôi, và cả nước mắt. Có lúc tôi để mình gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ. Có lúc cứ “đơn phương độc mã” mà bước đi, tôi ngỡ mình thật xa vời với ước mơ … Khoảnh khắc đặt chân lên miền phố thị phồn hoa ấy, khẽ khàng cảm nhận những động chạm lạ lẫm của cuộc sống mới, tiềm thức tôi khẽ rung lên những nhịp vang chẳng ngừng. Như hoa xuân bung nở dọc khắp cung đường nhỏ quen thuộc, như nắng mai êm dịu lặng lẽ ôm ấp lồng ngực đang phập phồng trong tôi, những nghĩ suy cứ hàng loạt chảy tràn như nhịp sóng cuốn xa bờ: “À thì ra, cuộc sống lại mênh mang như thế”.

Trong bầu mắt long lanh của con bé tuổi mười sáu này, Lam Sơn tựa như một du khúc êm dịu mở rộng từng mảnh cuộc đời nhỏ nhoi trong nó – chắp vá và thêu dệt nên những mộng mơ thật đẹp. Những ngày tháng miệt mài trải đầy trang giấy, đề luyện thi hay những bộn bề chất đống trong cuộc sống vẫn luôn trở đi trở lại trong trái tim tôi, nhịp điệu hoà hợp trong từng nhịp đập. Bài ca ấy đồng vọng với khúc giao mùa, với những xuyến xao ngày xuân đầy lặng lẽ, để rồi khi đi qua muôn trùng khó, tôi đã may mắn nắm trong tay những thổn thức ngàn mây chẳng thể nào vứt bỏ.

Ngạc nhiên, vui sướng khôn xiết bởi mình đã tiến gần đến cánh cửa của vinh quang … Bỡ ngỡ, bơ vơ vì cánh cửa ấy mới chỉ là bước đầu mở ra hành trình dài phía trước. Không còn sắc đỏ cháy rực của cánh phượng, sắc vàng ruộm nhuốm từng chiếc lá cây. Giờ đây, tôi yêu lắm sắc thiên thanh nhè nhẹ giữa cái lạnh se buốt đượm lại chút nắng xuân mơn mởn cuối mùa, yêu màu bàng bạc đầy trầm ngâm ngả tựa vào miền suy tư vỡ vụn nơi tiềm thức mỏng. Bầu trời kia rộng lớn biết mấy, nhưng hôm nay tôi ôm trọn vào lòng. Từng hơi thở hóa thinh không, chút buốt lạnh đã chậm chạp lui mình về chốn cũ, nhường bước cho những ấm áp mới mẻ chốn hồi ức trong tôi.

Ngày mai tuy vẫn là một ẩn số, nhưng tôi mong được in dấu lại vô vàn mảnh ghép tuyệt đẹp, lấp đầy khoảng trống trên khắp cung đường tôi cất bước đi qua. Hãy thả vào mùa xuân những thước phim đáng nhớ, mang những xuyến xao nồng đượm nhất in dấu lên khúc ca cuộc đời đầy ngọt ngào. Để rồi mai này, khi nắng hồng ngả nhẹ lên hồi ức những mảng màu ấm áp đến lạ thường, tôi và cậu – ta sẽ lặng lẽ khám phá mọi ngõ ngách cuộc đời bằng những nhịp thổn thức rung lên nơi tâm hồn còn thơ …