Đôi dòng tâm sự với chiếc lá vô thường

Bài dự thi số 113

Đôi dòng tâm sự với chiếc lá vô thường

Chị cũng không biết kể từ lúc nào mà chị lại rất thích trầm tư ngắm nhìn những chiếc lá tre vàng rơi. Hai chị em chúng ta gặp nhau một cách rất tình cờ như kiểu “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” vậy đúng không em?

Chị nhớ hồi những năm đầu học phổ thông khá bình lặng và êm dịu thì tự dưng bất ngờ có một cơn bão ập đến với chị. Lúc đó năng lượng chánh niệm mà chị chế tác chưa đủ lớn và vững chãi thành ra chị đã không thể chống chọi được với cơn bão dữ dội này. Dĩ nhiên cơn bão gây nhiều thiệt hại, song nhờ có nó mà các cánh đồng lúa trở nên tốt hơn bởi hàm lượng phù sa mà nó đã để lại. Với chị cũng vậy nên chị thầm cảm ơn cơn bão đã đến để chị trưởng thành hơn và điều đặc biệt là cho chị cơ hội gặp gỡ những chiếc lá vàng khẽ rơi.

Chị vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc rung động lần đầu tiên mà chị gặp em là vào một buổi sáng nắng nhẹ phản chiếu những tia nắng ban mai ấm áp và lấp lánh sau những hàng cây. Thời điểm đó cũng đã vài tuần sau sự ra đi đột ngột của một người bạn cũ học chung lớp cấp hai với chị. Sáng đó, sau khi rửa bát giúp mẹ xong thì chị bước vài bước chân vô định và tận hưởng không gian mát mẻ và trong lành. Tuy vô định nhưng chị bước từng bước rất nhẹ nhàng và thong thả. Và rồi chị tình cờ bắt gặp ánh mắt khẽ cười duyên của em – một chiếc lá tre vàng đang rơi. Chị có cảm tưởng như em rơi rất nhẹ, rất chậm, rất mềm mại và uyển chuyển. Tự dưng chị cảm thấy lòng mình lắng lại, an hẳn và có chút gì đó lâng lâng cảm xúc vui vui.

Những ngày sau đó chị cũng vô tình nhìn thấy những chiếc lá vàng rơi khi chị đưa tầm mắt hướng về phía cửa sổ. Đó là một chiếc lá vàng nhỏ xa xa rơi từ trên cao một cách rất thong dong xuống mái nhà của hàng xóm. Thật là đẹp! Thật là nên thơ! Chị đoán có lẽ chiếc lá kia không ai khác mà cũng là em chăng?

Chị như được tiếp thêm những năng lượng mới và tràn đầy sức sống như bông hoa hướng dương luôn vươn thật cao về phía ánh nắng mặt trời. Cuộc sống quả thật tươi đẹp! Kỳ thực cuộc sống có rất nhiều điều tuy bình dị nhưng lại chứa đựng hạnh phúc luôn hiện hữu quanh mình. Thế mà nhiều người và cả chị đã không trân trọng vì không để tâm đến những thứ đó. Bởi màn sương dày đặc phủ kín trước mắt nên chị đã cố gắng chạy như điên để kiếm tìm những thứ mình cho rằng là quan trọng nhưng thực ra đó chỉ là ảo ảnh và xa rời thực tế. Chị đã thờ ơ, lãng quên những điều tươi đẹp và quan trọng luôn có mặt trong chị. Chị của quá khứ đôi khi thật khờ dại khi tự mình đặt tảng đá của những ký ức, nỗi buồn trong quá khứ và cả những nỗi lo lắng của những dự định tươi sáng trong tương lai đè nặng trên đôi vai để chịu đựng. Để rồi ngày qua ngày, chị lại tiếp tục chịu đựng và chịu đựng mà chị lại không dứt khoát đặt tảng đá khổ đau đó xuống. Nghĩ lại thì chị của quá khứ đã lãng phí rất nhiều thời gian quý giá vào những chuyện không đáng để bận tâm. Thành ra, khi chị hiểu rõ hơn về cuộc sống vô thường thì chị không cho phép mình rong ruổi và dạo chơi quá khứ hay tương lai một cách không có ý thức.

Chị cảm thấy trân quý những khoảnh khắc mà chị gặp em và những người bạn khác của em – những chiếc lá vàng rơi. Vào một buổi chiều tà, chị có cảm giác chiếc lá rơi như kiểu miêu tả trong thơ thiền vậy. Rất nhẹ, rất khoan thai, có chút gì đó uốn lượn nhấp nhô như những đợt sóng nhẹ. Có lúc khi chị thấy chiếc lá rơi thì chị cố gắng chạy thật nhanh để có thể nhặt được chiếc lá đó trước khi nó rơi xuống mặt đất. Nghĩ lại thì chị thật điên cuồng vì nếu sơ sẩy một tí nữa thôi thì chị sẽ trượt chân và té ngã rồi. Chị thật sự rất muốn có thể miêu tả một cách cụ thể, rõ ràng, rành mạch và chi tiết những chiếc lá rơi nhưng chị không thể diễn đạt hết bằng ngôn từ được. Có lẽ nó cũng giống như việc uống nước thì nóng hay lạnh tự mình biết vậy. Những lúc đó chị cứ ước giá như mình có thể quay lại những khoảnh khắc tuyệt vời này bằng máy ảnh. Tuy vậy, chị vẫn khắc ghi những hình ảnh này vào một ngăn nhỏ trong trái tim mình.

Gần đây, vào một buổi sáng lúc chị đang đứng sau mái hiên nhà thì bất chợt có một cơn gió đến. Và có rất nhiều chiếc lá rơi chao đảo theo cơn gió. Những chiếc lá xanh non cũng rơi, chiếc lá vàng héo úa cũng rơi. Có chiếc dù cơn gió vô tình thổi nhưng vẫn rất an yên rơi nhẹ nhàng, xoáy thành từng vòng. Chị bước từng bước chân đến những chiếc lá rơi xuống mặt đất và rồi chị nhìn thấy một chiếc lá tràm đã rơi xuống từ lúc nào không hay trên thảm cỏ xanh xanh với cùng một đóa hoa nhỏ và gần đó là một cây nấm nhỏ xinh. Một khung cảnh thật an nhiên với đất trời!

Rồi có một hôm, chị gặp một chiếc lá bay vèo một cái qua mắt chị làm chị chưa kịp phản ứng và quan sát thì nó đã rơi xuống mặt đất rồi. Viết đến đây chị chợt nghĩ đến những cái chết tức tưởi, những người thương mà mình vừa mới gặp đó thì ngày hôm sau họ đã từ giã cõi đời. Quả thật nhân sinh một kiếp đến đi vô thường mà không ai có thể biết được chữ “ngờ”…

Thiết nghĩ những chiếc vàng kia dẫu trở về với các bụi nhưng vẫn sống hết mình cho cuộc đời thế mà chị và nhiều người chưa thật sự sống đúng nghĩa và cảm thấy hạnh phúc thì phải? Guồng quay tất bật của cuộc sống làm cho con người ta dường như quên đi chính mình, quên đi những giây phút hạnh phúc nhiệm mầu của thực tại. Ý thức được như vậy nên tôi và bạn hãy cùng nhau từng bước thay đổi và làm mới bản thân để an trú trọn vẹn hơn cho giây phút của hiện tại nhé!

Gửi một niệm thương!

Ngọc Diễm