Cô ơi!

Bài dự thi số 151

Cô ơi!

- Hú! Hú! Về chỗ bây ơi, “Vân trừng” giá đáo! – Thằng Lâm hú lên như khỉ, dẫm lên bàn phi ngay vào chỗ.

Tiết toán nào cũng thế. Nó đang nói về cô Vân – cô chủ nhiệm lớp tôi và đồng thời là giáo viên môn Toán. Cô Vân là một trong những giáo viên có tiếng của ngôi trường cấp 2 tại huyện nghèo này. Là một người phụ nữ truyền thống, cô luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc trên gương mặt lạnh lùng. Suốt mấy năm học, tôi chưa từng thấy cô cười lấy một lần với học sinh. Lối dạy học của cô khô khan mà cho điểm lại còn khó, dần dần đứa nào trong lớp cũng đâm ra chán. Tôi không biết chúng nó ghét cô Vân hay môn toán, mà cũng có thể là cả hai.

- Ê, theo tụi bây điều gì làm tụi mình sợ cô Vân đến vậy. Thằng Phi bàn sau gợi chuyện.

- Tao thấy cái cách gọi tên học sinh lên bảng trả bài của cô là đáng sợ nhất.

- Thế nào bằng cái đề kiểm tra cô cho lần trước!

- Đôi mắt của cô mới là điều tao ghét nhất. Thằng Lâm lạnh lùng lên tiếng đặt dấu chấm hết cho cuộc thảo luận này.

Đúng vậy, Lâm là thằng ghét cô nhất trong lớp, nói đúng hơn là nó vừa ghét vừa sợ cô như cách con người ta đối đầu với kẻ thù của mình vậy. Nó quậy lắm, là học sinh cá biệt của trường. Ngồi trong lớp chẳng bao giờ chịu học, một là nói chuyện, hai là chọc phá thầy cô bằng đủ mọi cách, có khi mang lá mắt mèo bôi lên ghế, có hôm giấu cả sổ đầu bài. Cuối giờ thì kiếm chuyện gây gổ, tụ tập đánh nhau với đàn anh lớp trên. Cha mẹ li hôn từ khi nó 8 tuổi, người ta đồn mẹ nó bỏ nhà đi theo một lão già giàu có nào đó tít ngoài Hà Nội, để nó ở lại vùng quê nghèo với người cha lạnh lùng, nghiêm khắc. Biết cảnh nhà nó tan hoang như vậy, nhiều thầy cô sớm nghĩ trong lòng nó là một thằng giặc trời vô phương cứu chữa nên chẳng mảy may đoái hoài gì đến. Duy chỉ có cô Vân thường xuyên phê bình nó khi phạm lỗi, vậy mà thằng nhãi này cũng chỉ dạ dạ vâng vâng cho qua chuyện rồi đâu lại vào đó.

Càng ngày mối oan gia giữa nó và cô càng sâu sắc. Một hôm nó đi học muộn nên trèo cổng sau, bị cô Vân bắt được mắng một trận giữa sân trường. Nó bắt đầu bực mình. Một lần khác nó trả thù cô bằng cách chọc lủng lốp bánh xe, hại cô phải dắt bộ cả một đoạn đường dài. Đến hôm sau, bị bảo vệ trường báo cáo lại, thằng Lâm bị cô mắng thậm tệ: “Người không học như ngọc không mài. Em cứ như vậy thì sau này làm được gì cho đời hả Lâm?”. Nó ghét cô từ đó. Ngày thi giữa kì năm lớp 8, thằng Lâm cúp học đi đánh nhau với mấy anh lớp 9 trường bên. Vì không liên lạc được với gia đình, hết giờ thi, cô Vân đạp xe giữa trưa nắng tìm đến nhà nó để hỏi thăm. Bố nó biết chuyện liền đùng đùng nổi giận, đợi nó về liền đánh mắng thậm tệ: “Sao mày không xéo đi cùng con ả lăn loàn đó đi, thằng ăn hại!”. Biết cô báo cho cha, rồi còn chứng kiến cảnh tượng nó bị đánh, hiểu hoàn cảnh nhà nó, lại còn nghe cha nhục mạ mẹ, nó ghét một cách cô cay đắng.

Lúc đó bả nhìn tao như một thằng mồ côi ven đường vậy. Tao ghét cái ánh mắt thương hại của bả.” Thằng Lâm từng nói vậy khi chúng tôi cùng đi câu cá ở sông. Trong thâm tâm, nó coi thường tất cả người lớn, ghét thầy cô, ghét cả mẹ cha mình. Nó chẳng tin vào bất cứ ai, chỉ đơn độc mà sống. Có lẽ cuộc đời thằng Lâm sẽ thật sự “vô phương cứu chữa” nếu như cái ngày ấy không đến.

Ngày hạ tháng 5, vào lễ bế giảng nó lại cúp học đi xuống phố. Bất ngờ nó thấy một dáng người quen thuộc. Là mẹ của nó! Người mẹ đã bỏ nó cách đây 6 năm trước. Lâm mừng quýnh liền lao xe vụt đến, vừa chạy vừa la lên thật to “Mẹ, mẹ ơi!”. Không may, vì không chú ý, nó đâm vào một chiếc xe ba gác trên đường làm cả người bổ nhào vào cây cột điện gần đó. Chân nó rách một đường dài, xương tay hình như cũng gãy, đầu nó dần choáng đi rồi ngất hẳn. Đúng hôm đó, cô Vân cũng lên phố mua giấy gói tập làm quà cho học sinh nên phát hiện và gọi cấp cứu đưa nó lên bệnh viện tỉnh. Bác sĩ bảo ngoài những chấn thương ngoài nó còn bị rách một bên phổi, cần phẫu thuật ngay lập tức. Cô bỏ luôn bữa tiệc cuối năm hôm đó và ngồi chờ ngoài phòng bệnh suốt 7 tiếng đồng hồ. Đôi mắt cô đỏ hoe, vầng trán sướt mồ hôi, hai tay cô cứ đan chặt vào nhau, miệng lẩm bẩm kinh Phật mong trời phù hộ cho nó. Đôi mắt cô không còn vẻ nghiêm khắc, không còn trừng trừng mà chỉ còn vẻ đăm chiêu buồn rõ. Phẫu thuật thành công, nó được đưa về khoa hồi sức.

Trong cơn mê man, nó thấy toàn thân đau nhức, tay chân như muốn đứt lìa thì bất chợt có một bàn tay dịu dàng nhẹ xoa đầu nó. Hình như là mẹ nó, mẹ nó cuối cùng cũng quay về. Nó chợt nhớ về những hồi ức xa xôi tưởng chừng đã sớm bị chôn sâu vào lãng quên từ lâu. Đó là khi mẹ cha còn yêu thương nó, chủ nhật đưa nó đi dạo phố rồi cho nó chơi đu quay ở công viên. Đó là đôi bàn tay mẹ âu yếm chăm nom nó mỗi khi bị bệnh, đôi bàn tay băng bó vết thương cho nó mỗi khi nó đi đá banh bị té. Không thể nào sai được, đó là đôi bàn tay ấm nóng, dịu dàng, hiền hòa đó. Nó mỉm cười hạnh phúc rồi lại lịm dần trong cơn đau. Mẹ nó ở đây rồi.

Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy hẳn. Bệnh nhân xung quanh phòng liền hỏi thăm và an ủi nó:

-  Nhóc tỉnh rồi hả, đi đứng kiểu gì mà tai nạn nặng ghê.

- Mẹ cháu đâu rồi ạ? Nó ngơ ngác.

- Phải cái cô dáng người thấp, đeo cặp kính dày cộm nói giọng Huế đúng không? Cổ đi mua cháo cho con rồi. Đúng là mẹ thương con ghê, qua giờ cổ lo cho con mà khóc riết, ai dỗ cũng không nổi hết!

Nó giật mình bàng hoàng, cổ nghẹn ứ lại không nói nên lời. Mẹ nó cao lắm còn là dân Hà Nội chính gốc nữa mà? Người mà ông chú đó nói chẳng lẽ là cô Vân sao? Tim nó hẫng mất một nhịp rồi bỗng thắt lại. Đau. đau quá. Lòng nó đau, đau hơn cả cái chân gãy của nó, hơn cái vết cắt sau lưng vì phẫu thuật nữa. Không phải cô ghét mình lắm sao? Sao cô lại quan tâm mình vậy? Cô phải thù mình lắm chứ, sao lại ... Dáng người nhỏ nhắn bước vào từ cánh cửa đã chấm dứt mọi suy nghĩ viển vông của nó. Đúng là cô rồi!

-  May quá, em tỉnh rồi! Cô nhìn nó đầy dịu dàng.

Nó thấy lạ lắm. Cổ họng nó tắt nghẽn lại rồi, nó không nói được câu gì cả. Liệu có phải tác dụng phụ của thuốc không mà sao nó lại thấy khó chịu đến vậy? Cô Vân đút cho nó từng muỗng cháo nóng hổi. Nó cố ăn nhưng không được, nước mắt cứ chực trào ra từ khóe mắt, cả mặt nó lem nhem, miệng vẫn mím chặt. Cô Vân nhìn nó đầy xót xa. Nó không thấy ánh mắt ấy đáng ghét như trước, không phải là ánh mắt trừng trừng nhìn nó mỗi khi làm sai, cũng không phải là ánh mắt tội nghiệp cô bố thí cho nó. Đó là đôi mắt của tình thương, là đôi mắt của người mẹ.

-  Cô thương em lắm Lâm. Cô xin lỗi vì đã không thể dạy dỗ em thật tốt.

Hình như cô Vân hiểu được những gì nó thầm nghĩ, cô nói ra hết những khúc mắc nó vướng bận bấy lâu. Cô ôm lấy nó vào lòng như người mẹ vỗ về cậu con trai bé bỏng. Tim nó quặn thắt lại, lòng nó như bị ai đâm vào. Thằng Lâm chầm chậm mở miệng ra, run rẩy:

- Cô ... cô ... ơi ... Con xin lỗi.

Đợt đó nó nằm viện hơn 2 tháng. Từ ngày bị tai nạn thằng Lâm đổi tính hẳn, nó không còn là đứa ngỗ nghịch như xưa. Ngày đầu tiên đi học lại, nó mang sách toán ra đọc trước sự ngỡ ngàng của chúng bạn. Ngày thằng Lâm lần đầu tiên nộp bài tập đúng hạn dù sai hơn một nửa đã khiến thầy cô cả khối phải giật mình. Hôm thi giữa kì nó được 8 điểm toán, một số điểm kỉ lục của nó từ trước tới giờ, hôm đó cũng là lần đầu tiên từ ngày mẹ đi nó được nhìn thấy người cha nổi tiếng nghiêm khắc của mình cười thật tươi và khen ngợi nó.

Ngày tốt nghiệp cấp 2, nó chạy đến ôm cô mà thổ lộ bằng hết tâm tư: “Con cảm ơn cô vì ngày hôm ấy đã cứu mạng con và cho con cảm giác được yêu thương một lần nữa. Cảm ơn những bài học của cô. Con cũng xin lỗi cô vì những dại khờ bồng bột khi xưa. Xin lỗi vì đã vô tâm mà phớt lờ tình cảm cô dành cho con. Con yêu cô lắm, cô chính là người mẹ thứ hai của con ...

Cô không nói gì mà cười thật dịu hiền. Lần đầu cô Vân cười là một nụ cười đầy hãnh diện như người mẹ đang nhìn đứa con của mình trưởng thành. Hai cô trò ôm lấy nhau thật lâu dưới gốc phượng già. Trong vòng tay ấy thằng Lâm lại khóc thêm lần nữa.