Chúa tể rừng xanh

Bài dự thi số 228

Chúa tể rừng xanh

Thăm thẳm nơi rừng xanh rộng lớn có một chú sư tử con kì lạ. Chú không giống cha mình, chú không ăn thịt. Sư tử con không coi những loài vật nhỏ bé là thức ăn của mình. Chú ngồi gặm cà rốt như một con thỏ to xác, ăn những hạt thông rừng, nhâm nhi những quả mọng trên cây. Ngày ngày chú cùng đàn hươu sao chạy khắp các khu rừng, thi lặn cùng đàn cá hồi, chơi đùa cùng đàn bướm đỏ trên những ngọn đồi cao,…

Điều đó làm cho cha của chú cảm thấy bực bội. Nhìn dáng vẻ thấp bé của chú khi không được cung cấp dưỡng chất từ thịt làm ông cảm thấy khó chịu.

Sư tử là chúa tể rừng xanh, bản thân ông là một trong những vị vua hùng mạnh nhất rừng với biết bao chiến công lẫy lừng từ săn heo rừng, giết voi, đánh nhau đến chết với các con hổ khỏe mạnh khác. Ấy vậy mà đứa con độc nhất của ông lại trở thành một thứ gì đó ngoài sự hiểu biết của ông. Ông nổi giận và đánh đuổi chú sư tử nhỏ đi.

Thế là chú sư tử con lang thang trên những ngọn đồi, câu nói “chúng ta là chúa tể rừng xanh” luôn văng vẳng trong đầu cậu mỗi khi cậu nhớ về người cha của mình.

Cậu dừng lại bên một cây đại thụ rộng lớn. Bỗng nhiên từ đâu có một bác khỉ già từ trên cây nhảy xuống.

Bác khỉ già lọm khọm nhặt lấy quả mọng đưa cho cậu bé, không nghĩ ngợi nhiều, cậu cầm lấy quả mộng ăn ngấu nghiến. Nhìn dáng vẻ của chú sư tử con, bác khỉ già nói:

- Sư tử ăn trái cây để sống không phải là cảnh tượng thường thấy trong trốn rừng xanh này.

Cậu bé nghe thấy nhưng vẫn cắm cuối với “công việc” của mình.


- Khi ta còn trẻ ta từng chứng kiến những người bạn của ta bị “xâu xé” bởi một tên sư tử dũng mãnh…

Chú sư tử con liền ngước mặt nói:

- Ta không ăn thịt ông đâu. Ta không muốn…

Bác khỉ để bàn tay lên đầu chú sư tử nhỏ, xoa nhẹ, như đang thấu hiểu cậu.

Sư tử con thở dài, cậu thả lỏng người, nói:

- Cha của con vừa mới đuổi con đi vì con là sư tử và không ăn thịt, con ốm yếu, con không đủ mạnh mẽ. Ông nói con không xứng đáng là chúa tể rừng xanh.

Bác khỉ liển nở một nụ cười mỉm, bác hỏi:

- Vậy thì theo con tại sao sư tử lại là chúa tể của rừng xanh.

Sư tử con liền đáp:

- Vì sư tử có sức mạnh phi thường.

- Nếu so với loài voi thì sao nhỉ? Ta từng thấy một chú voi trắng húc đổ cả cánh rừng.

Sư tử con lúng túng, suy nghĩ, tiếp tục trả lời:

- Sư tử có tốc độ rất kinh ngạc.

- Ta nghĩ rằng cũng không là gì so với những cô báo gấm. Ta từng thấy họ đua với cả ánh sét.

Cậu bé nhau mày suy nghĩ, lặng lẽ thốt:

- Do sư tử thông minh ạ…

- Con có chắc về điều đó chứ ? – Bác khỉ cười nhẹ.

Bác khỉ ngồi bệt xuống đất, hai mắt chăm chăm nhìn vào chú sư tử con. Sư tử là chúa tể rừng xanh là vì tất cả mọi người tin sư tử là chúa tể rừng xanh…

Sư tử con bắt đầu bước đi trên con đường của mình.

Cậu băng qua một đồi gió, dừng chân bên con suối. Trong khi cậu đang thưởng thức sự mát lạnh của dòng suối thì bất ngờ có một tên lửng mật xuất hiện. Hắn tự xưng mình là “lửng mật đỏ” vì thành tích “nhuốm máu” những kẻ địch của hắn.

Hắn hống hách và lao vào tấn công chú sư tử nhỏ, móng vuốt của hắn hằn trên lưng cậu một vết cào dài. Cậu bé đau lắm nhưng cậu không thể đứng im chờ chết. Cậu nhìn vào dòng suối và nghĩ ra một cách. Cậu phi nhanh vào nó và lặng xuống. Cậu thò đầu lên khiêu khích hắn. Quá tức giận, lửng mật lao thẳng vào dòng suối mà không quan tâm đến việc mình không biết bơi. Thân thể cứng cáp của hắn không là gì với xoáy nước, con suối từ từ nhấn chìm hắn. Chú sư tử con thấy hắn vùng vẫy trong vô vọng, cậu nổi lòng thương lao vào cứu lửng mật. “Lửng mật đỏ” ngạc nhiên hỏi:

- Ta đã tấn công ngươi, tại sao ngươi cứu ta.

- Vì ta là chúa tể rừng xanh.

Cậu bé tiếp tục trên con đường của mình.

Cậu đến một đỉnh núi cao. Trên đấy có một cây cổ thụ to khủng khiếp. Sư tử nhỏ vươn mắt nhìn cây lớn thì chợt thấy một con mãng xà đang tấn công một ổ chim non. Những chú chim non nhỏ bé chỉ có lông tơ trên người đang gào thét trong sợ hãi. Cậu liền trèo lên cây, nhảy qua cành cây đối diện ổ chim, nhìn thấy tên mãng xà sắp làm thịt cả bọn. Cậu biết mình không thể nào đánh thắng được hắn, cậu bèn nghĩ ra một cách.

Cậu hét lớn: “Tên rắn nhà ngươi chỉ giỏi ăn thịt những chú chim nhỏ chưa biết bay, nếu như bọn chúng có thể bay được và lớn lên thì chính ngươi mới là kẻ bị ăn thịt”.

Mãng xà khinh khi những gì cậu nói. Như thể chứng minh là cậu nói những điều hoang đường, hắn dùng đuôi quắp một chú chim nhỏ ném thẳng xuống vách núi. Chú chim kêu la trong thảm thiết. Hắn quay lại nhìn chú sư tử con với một ánh mắt tự mãn. Nào ngờ từ vách núi có một bóng đen vụt lên nhanh như cắt gắp lấy tên mãng xà ném xuống vực. Đó là chim mẹ, chim đại bàng đen. Trên lưng cô là chú chim nhỏ đã bị tên mãng xà ném xuống núi. Phải, sư tử con biết được là chỉ cần những chú chim nhỏ lao xuống, đại bàng mẹ sẽ ngay lập tức có mặt. Đó là kiến thức mà những bạn bướm đỏ đã chỉ cho cậu khi cậu chơi với họ. Đại bàng mẹ cám ơn cậu và không quên hỏi cậu là ai. Cậu chỉ lặng lẽ đáp:

- Ta là chúa tể rừng xanh.

Rong ruổi khắp nơi cuối cùng cậu cũng trở về cánh rừng thân thương. Tại đây cậu đụng độ một tên hổ vằn dũng mãnh. Hắn tự tuyên bố mình là “chúa tể rừng xanh mới” khi đã trực tiếp đánh đuổi được cha của cậu. Nhìn vào con mắt trái bị cào của hắn và những vết thẹo trên người hắn, cậu tin hắn không nói dối. Hắn gầm lên một tiếng oai dũng khiến cây cối cũng phải “run mình”, nhưng cậu không sợ. Cậu cũng dùng hết sức, nhớ lại hình ảnh của cha mình, cậu lấy hơi gầm lên một tiếng vang cả cánh rừng.

Tên hổ nhanh như cắt lao vào cậu, hắn “vồ” một phát làm cậu văng xa. Hắn từ từ đi lại cậu, nhìn dáng vẻ nhỏ bé của cậu càng làm hắn tự mãn. Hắn giơ vuốt định giết cậu, nào ngờ từ trời cao một bóng đen xuất hiện phóng thẳng về phía tên hổ, ngay tức khắc, con mắt còn lại của hắn cũng đã không còn. Hắn gào lên trong đau đớn, quơ vuốt loạng xạ tứ tung. Ngay lập tức có một chiếc bóng nhỏ lao vào tên hổ cắn xé túi bụi. Móng vuốt của hắn, sức mạnh của hắn cũng không thể làm được gì. Hắn bị đánh bại một cách thảm hại.

Từ xa, sư tử cha đã chứng kiến tất cả. Ông đã thấy kẻ đánh bại mình đã bị đánh bại, ông thấy hình ảnh đứa con “yếu đuối” của ông đương đầu với thử thách, và ông đả thấy cách con ông đánh bại tên hổ. Ông đã hiểu vì sao sư tử con kia lại đánh bại được hắn. Vì sư tử con là “chúa tể rừng xanh”.

Đây có thể là lần đầu tiên bạn nghe về “chúa tể rừng xanh” như thế này. Sư tử con có thể khác biệt, có thể đặc biệt, có thể là lần đầu tiên và cũng có thể là sự khởi đầu mới. Quan trọng nhất chú ta sống đúng với chính mình, dám theo đuổi bản thân. Còn bạn, liệu bạn có dám làm một chú sư tử gặm cà rốt?

Gryffin