Cháu chào bà...

Bài dự thị số 234

Cháu chào bà...

Đêm mưa vần vũ sầm sập trút nước xuống, lòng tôi lại quặn thắt, dòng lệ bất giác rơi, chẳng biết từ lúc nào mũi nghẹt đặc đi, lồng ngực đè chặt tức thở!

Những ngày cơn mưa tìm tới, con sóng bồn chồn cứ thế xé toạc hồn tôi và nỗi nhớ thương bà vọng về như một phản xạ có điều kiện, tôi đã không còn được nắm tay nội hơn 60 ngày rồi, kể từ sinh nhật tuổi 21. Sinh nhật khắc cốt ghi tâm đó cũng là một ngày mưa khi người bế bồng tôi suốt quãng thời thơ ấu cũng đến lúc nhẹ gối đầu, dừng bước nghỉ ngơi…

Kí ức ấy vẹn nguyên trong tâm trí tôi hệt như đoạn phim tua chậm, bên tai tôi vẫn văng vẳng câu nói của bố mẹ: "Sang chào bà lần cuối đi con, bà đi rồi..."

Tôi không kìm được mà ầng ậng nước mắt, thoáng chốc mắt bà mờ đi, tôi réo gọi toáng lên nhưng đáp lại là thinh không tĩnh lặng, tôi ghé sát vào má gắng níu lại hơi thở, tôi sốt sắng, tôi lần tìm đến đôi bàn tay chỉ mong được bà nắm hờ thôi, nhưng lạnh lẽo thay, chơi vơi thay, tay bà tuột khỏi tay tôi trong khẳng khiu và cứng ngắc. Tôi cố chấp không cho mình nghĩ tới điều mọi người bên ngoài nói, tôi ôm bà, rưng rưng nóng ruột gịuc bà mở mắt nhìn tôi, tôi quyết không buông tay, ngồi lì ra đó, đến khi đôi môi bà nhạt đi, đôi mi nhắm nghiền lại, hy vọng đành tắt ngấm.

Rồi trời bắt đầu trở gió, bụi cuốn cay xè, ngoài sân bố mẹ chạy đôn chạy đáo lo toan, tiếng hàng xóm xôn xao ngày một đông, tôi đã bị kéo về thực tại nghiệt ngã.

Tại sao ngày kỉ niệm tôi sinh ra trên cõi đời này lại không thể tròn vẹn đến thế? Tôi ích kỉ lén nghĩ. Ngày bé được nghe kể lại, lúc mẹ sinh tôi chính là hôm đưa ông tôi lên thiên đường, trùng hợp thay, đến sinh thần năm 21 tuổi, bà cũng cứ thế rời bỏ tôi mà đi… Đầu tôi trống rỗng, mắt nhòe đi đau nhức, tay chân rời rạc chẳng còn là của mình nữa, ý nghĩ rằng tôi chính là lời nguyền đen đủi cứ ám ảnh mãi không nguôi… Tại tôi mà ông bà mất? Tôi mang vận xấu thế sao? Tôi quay cuồng trong mớ suy nghĩ mình là kẻ tội đồ đáng ghét.

Tối đó, có những người bạn sang khóc cùng tôi…

Ngoài trời mưa lại xối xả, cuồng phong rít gào, không gian hệt như chiếc bình thủy tinh bị rút cạn không khí, cứ lơ lửng, ảm đạm và u uất.

Ngoảnh đầu nhìn lại chợt thấy mắt mẹ đỏ au sưng căng lên khóc nghẹn, dáng mẹ gầy so, liêu xiêu bị nuốt trọn bởi đêm tối, bố ngồi lặng yên trước cửa phòng bà, đôi chân trần tái đi vì lạnh, bố đang cố giấu đi nỗi đau ngập sâu trong đôi mắt, sao mới trải qua một ngày thôi mà nhìn bố tiều tụy già đi nhiều thế! Chao ôi, người lớn chỉ cố ghìm sâu nén chặt nỗi uất nghẹn giấu nhẹm đi trong trái tim thổn thức, người lớn đáng thương đến đau lòng, phải tạm gác thực tại nhường chỗ cho những lo toan bộn bề trước mắt, họ cũng từng là đứa trẻ, đau xót biết nhường nào khi thấy hình bóng người thân yêu khuất sau đá núi… Tưởng như chỉ cần chạm nhẹ, bố mẹ tôi có thể mềm yếu, rưng rưng hệt như con trẻ.

Một tuần dài lê thê trôi qua, tôi vào phòng bà như một thói quen trong lúc đánh răng dở, thản nhiên như thông lệ định bụng kéo lại chăn cho bà, nhưng đập vào mắt tôi không còn là bà nằm đó say ngủ nữa, tôi khựng lại, bỡ ngỡ, dấm dứt không thành tiếng, thắp vội nén nhang…

Lần đầu tiên, tôi về quê sau bao ngày và chạy ào vào thăm bà nhưng chào đón tôi chẳng phải là ánh mắt long lanh trong biếc cùng nụ cười móm mém nữa, bà tôi đâu rồi, tôi hụt hẫng biết bao…

Lần đầu tiên, mâm cơm đủ đầy, có cả sữa chua bà thích, có nước dừa tôi dụng tâm chuẩn bị, tôi mang vào bón cho bà, bất lực để lại, trở ra, đầy thất vọng…

Lần đầu tiên, tôi tập sống với những hồi ức về bà.

Nội tôi là người phụ nữ kiên cường đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ của dân tộc, gian truân đời bà không thể nào kể xiết khi có tới bảy người con trai thì bà quặn thắt tim đau chứng kiến hai bác hy sinh trong các cuộc chiến. Một người mẹ khi ấy hơn 80 tuổi lén nuốt nước mắt vào trong khi nhận hài cốt đứa con đầu lòng của mình trở về với quê hương, một người mẹ mòn mỏi đi qua tròn một thế kỉ vẫn đau đáu lần tìm lại hình bóng các con trai trong những giấc mơ, trong từng hơi thở mỏng manh dù cả khi đã lẫn, một người mẹ hoảng sợ tột cùng, choàng tỉnh giấc vã mồ hôi khi tiếng bom rơi đạn lạc lại dội về trong tiềm thức, tôi thấy hết nhưng đau đớn không sao san sẻ nỗi khổ tâm đời bà…

Chiến tranh vệ quốc, nạn đói năm 45, nghèo khó cơ cực, thậm chí là các đỉnh dịch COVID 19 bà cũng từng bước vượt qua, duy chỉ có sinh ly tử biệt bằng cách nào cũng không thể phá vỡ.

Tôi miên man muốn sống lại những đêm hè nằm nghe tiếng dế, lồng ngực căng phồng ướp đẫm hương hoa bưởi, bà nội một tay phe phẩy chiếc quạt nan kể chuyện ngày xưa, một tay xoa lưng vuốt tóc, cứ bình yên như thế tôi chìm vào giấc ngủ tự bao giờ.

Xuân qua đông tới, tay bà lúc nào cũng lạnh cóng dù cho đeo găng dày, tôi thích nằm bên bà, hai bà cháu nương tựa vào nhau, cuộn tròn tay bà, tôi thổi vào đó hơi ấm. Khi ấy, tôi đã ước giây phút này hãy ngưng đọng mãi mãi.

Tôi ép bản thân mình phải tập quen dần khi bà không thể cùng tôi đi cả cuộc đời từ tấm bé, mỗi lần có ai đó chạm tới, những cơn ác mộng lại len lỏi vào trong giấc mơ tôi, rưng rức giữa đêm tôi tỉnh dậy bên chiếc gối đầm đìa nước mắt và tiếng nấc nghẹn ngào.

Một chiều hoàng hôn buông, tôi tìm tới dòng sông, bắt gặp mấy ông cháu nọ cũng ra hóng mát, cháu đi trước, ông hiền hậu đi sau, ông giơ máy ảnh lên nháy, khóe miệng vẽ nên nụ cười:

Tách! Tách!

- “Trông này, cháu ông đẹp trai quá, ông chụp thêm mấy tấm nữa nhé”, thấy vậy, lòng tôi chỉ chực trào ra nức nở, một loại cảm giác vừa khao khát vừa đau thương bóp nghẹt lấy trái tim!

Có lẽ, thời gian sẽ xoá nhoà đi một số chuyện, thế nhưng chỉ cần một chút xúc tác, thời gian lại bất lực trước cơn bão lòng, hồi ức cùng nỗi nhớ bà dội về mãnh liệt chẳng đê nào ngăn cản nổi. Thứ cảm xúc ấy được tôi cẩn thận giấu sâu trong trái tim và gương mặt tươi cười đối diện với cuộc sống, vậy mà ở nơi sâu nhất, mềm yếu nhất, chẳng chút phòng bị nào, bất kể một điều nhỏ nhất chạm nhẹ vào đó thôi cũng khiến sống mũi cay cay và đôi mắt chẳng chịu nghe lời nữa…

Có ai đủ sức cưỡng cầu sinh tử phải không nào? Hơn 20 năm cuộc đời nương tựa bên bà vụt qua nhanh như cái chớp mắt, nhưng cũng đủ lưu lại nơi tim tôi những nhớ nhung sâu đậm. Rồi tới một ngày, mình sẽ tương phùng ở nơi nào đó ngập tràn hương bưởi, có gió mát hoa thơm, có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa bà nhỉ! Bà vẫn còn mãi trong từng câu nói cháu kể lại cho thế hệ sau, còn vẹn nguyên trong từng nếp nghĩ, thấp thoáng hình bóng trong nhành hoa đại, hoa ngâu!

Cháu đang ghen tị lắm với ông, với các bác ở nơi đó có bà trở về nhưng càng hạnh phúc hơn khi thấy bà được đoàn tụ. Tạm biệt bà ở kiếp này, bà nhé! Mong chờ và khát khao gặp lại bà, trong những giấc mơ thôi cũng được, hãy tìm về thăm cháu!

Cháu sẽ trở thành đôi mắt của bà, thu vào tầm nhìn khắp mọi cảnh đẹp nhân gian, cháu sẽ làm đôi chân dìu bà đi thăm những người bạn, dạo bước vãn cảnh chùa chiền, cháu sẽ mở rộng trái tim hồn hậu, lắng nghe, thấu cảm và sống thật tốt với cuộc đời như lời bà từng dạy…

Dưới bóng hoàng hôn, hôm ấy là một ngày trời hồng rạng rỡ, cây cỏ reo vui, cháu lại đến với bà tỉ tê đủ chuyện trên trời dưới bể …