Bước qua ranh giới của sự nhạy cảm

Bài dự thi số 137

Bước qua ranh giới của sự nhạy cảm

Không một ai thích bị lạc lõng, hay bị cho ra rìa cả. Và càng muốn bạn bè thầy cô yêu thích tôi lại cố làm hài lòng tất cả mọi người. Để cố làm hài lòng mọi người tôi càng quan sát bận tâm phải nhìn mặt người khác mà sống, phải sống theo cảm xúc của mọi người. Tôi bận tâm đến cảm xúc của người khác quá nhiều, sợ người khác có hài lòng với việc mình làm hay không. Hàng ngàn câu hỏi bâng quơ lo sợ cứ ôm trong lòng, nó khiến cho tôi buồn lo buồn nghĩ quá nhiều. Nó nằm trong đôi mắt nhạy cảm của tôi.

Tôi một học sinh trung học đang trên quá trình trưởng thành vẫn chưa hiểu rõ hết cuộc sống muôn màu ngoài kia và có những suy nghĩ chông chênh chưa biết trải lòng cùng ai. Bước qua ranh giới của sự trưởng thành, độ tuổi chứa đựng nhiều tâm tư nơi trái tim trong ngực trẻ vẫn đang thổn thức trước cuộc đời và có đôi lúc tôi nhạy cảm quá với cuộc sống này. Có mệt không? Tôi tự hỏi chính mình. Tôi muốn tất cả mọi người yêu thích quan tâm mình, bởi thế tôi luôn cho đi sự hài lòng để nhận lại sự yêu mến quan tâm của người khác. Một sự thật hiển nhiên, khi tôi cố gắng làm hết tất cả để mọi người vui lòng trong số đó chắc chắn sẽ có một người không được vui lòng. Đó chính là bản thân mình. Cố làm vui lòng người khác phải lắng nghe thấu hiểu nhu cầu, mong muốn, cảm xúc của họ và đáp ứng những điều đó. Khi tôi đáp ứng hết mong muốn của mọi người và dường như lúc đó tôi đã bỏ qua những mong muốn của mình, chính kiến của mình và quên đi cảm xúc thật sự của bản thân. Người đi tạo niềm vui cho người khác lại là người buồn nhất. Đôi khi tôi nhạy cảm quá, cứ chiều theo ý người khác đem những cái thiệt về cho bản thân rồi tự thất vọng tự buồn. Tôi đã đánh mất bản thân và làm bạn với nỗi buồn từ bao giờ mà mình chẳng nhận ra.

Ngay cả khi xem một bộ phim hay hoặc gặp một câu chuyện nào đấy của người khác chẳng liên quan gì đến mình cũng làm tôi lo lắng một cách vô cớ và rơi nước mắt, dường như có những điều nhỏ nhặt nhưng nó chạm đúng đến cảm xúc tôi cũng làm trong lòng rơi vào nhiều suy nghĩ lo lắng và cứ ôm nỗi buồn vô cớ vào trong mình. Người tích góp nỗi buồn từ cuộc sống liệu có mệt không?

Nhạy cảm quá có buồn không? Và buồn mãi có làm được gì không?

Đã đến lúc tôi phải sống cho chính mình. Lần đầu tiên tôi bước qua ranh giới của sự nhạy cảm. Tôi không muốn giữ nỗi buồn và nhạy cảm nữa. Phải đi tìm lại chính bản thân, sở thích của mình, đi tìm lại những niềm vui, mục tiêu của riêng mình. Tôi tập tự yêu thương bản thân mình sau những tháng năm sống vì người khác. Không yêu thương bản thân là nỗi buồn đáng sợ nhất của những nỗi buồn. Bởi chính bản thân mình còn không yêu thương mình, liệu có ai yêu thương mình? Tự yêu thích và hài lòng với bản thân mình, không cần điều đó ở người xung quanh nữa. Tôi đã tập dừng việc quan tâm đến người khác và bận tâm người khác nghĩ gì về mình! Khi tôi đã đủ đầy và tự hài lòng với bản thân, tôi không cần cố làm hài lòng mọi người để họ cho mình chút tình yêu thương để lắp đầy những thiếu xót trong người tôi.

Khi tôi đứng lên bước qua được ranh giới của sự nhạy cảm, tôi nhận ra một điều cuộc sống này ngắn ngủi lắm, phải sống thật với chính bản thân, không sống vì sắc mặt của người xung quanh. Sống trọn vẹn từng khoảnh khắc đáng giá này và quên đi những nỗi buồn lo vì nó chẳng được gì ngoài sự mệt mỏi và ngược đãi bản thân mình. Tập yêu thương bản thân, tôi cảm thấy đỡ mệt mỏi, thoải mái hơn không suy nghĩ nhiều như trước nữa. Lúc đó tôi có thể tới với một mối quan hệ bất kì với sự quan tâm, chân thành cùng với sự học hỏi mà không cần phải đến để cố làm hài lòng và nhận lại điều gì đó từ họ. Khi đó tôi có thể làm một thứ mà bấy lâu nay tôi không làm được là: quan tâm đến người khác mà không cần bận tâm người khác nghĩ gì về mình. Tôi vẫn cứ quan tâm, vẫn lắng nghe vẫn cứ nhạy cảm nhưng nhạy cảm một cách chủ động không đi vào bi quan dẫn đến ôm lấy nỗi buồn, mà tôi tìm cách gỡ bỏ đi sự lo lắng từ việc nhạy cảm ấy. Bởi nhạy cảm là bước đầu dẫn đến sự tinh tế. Tôi tận dụng sự nhạy cảm, nhạy cảm để làm mọi việc tinh tế hơn. Và khi tôi cắt được nó đi, tận dụng được sự nhạy cảm, đó là lúc tôi hạnh phúc và thực sự chạm được vào hạnh phúc và sự đủ đầy. Giữa cuộc sống bộn bề bỏ qua nỗi buồn sẽ khiến ta thoải mái hơn vì buồn mãi chẳng làm được gì!

Đó cũng là lần đầu tiên tôi trải lòng, đối mặt với chính cảm xúc của mình nó khiến tôi tự tin đứng lên bước qua ranh giới của sự nhạy cảm để sống là chính tôi. Bởi đơn giản tôi chính là bản thân tôi không ai có thể thay thế được. Tôi là một cá thể khác biệt so với mọi người mà không ai có thể trộn lẫn được. Hãy sống một cuộc sống bình thường nhưng không tầm thường để có thể tạo ra màu sắc cuộc sống của riêng bạn. Hãy luôn nhớ mỗi người chúng ta xứng đáng được yêu thương và sự trân trọng của tất cả mọi người!